DTV eBook - Mượn Sách Truyện Tiểu Thuyết Văn Học Miễn Phí Tải PRC/PDF/EPUB/AZW

Tiêu Dao Tiểu Tán Tiên

Tác giả Mê Nam
Bộ sách
Thể loại Sắc - 3S - H - 18+
Tình trạng Hoàn Thành
Định dạng eBook mobi pdf epub azw3
Lượt xem 3231
Từ khóa eBook mobi pdf epub azw3 full Mê Nam Tiên Hiệp Sắc Hiệp Văn Học Phương Đông
Nguồn hikenshi
akishop
Ủng hộ để truy cập kho ebook Google drive TẠI ĐÂY
Tán, tức là vô câu vô thúc, tiêu diêu tự tại.

Tán tiên, là các vị tiên, hoặc là tiêu diêu nơi thâm sơn hải đảo, hoặc là ẩn náo từ chốn núi rừng cho đến phố thị đông đúc, tùy theo sự lựa chọn của họ.

Về thứ bậc, tán tiên có thể sánh với đại la thái ất, sống từ thời hồng mông tới giờ, lưu truyền vô số kỳ nhân dị sự vô cùng kỳ quái.
***

Bầu trời xanh thẳm sáng mấy lần, ánh mặt trời sáng tươi vậy mà biến sắc, một vòng tử ảnh như lưu tinh từ không trung rơi xuống, nặng nề đập vào giữa sườn núi Thiên Thúy Sơn, phát ra tiếng nổ rung trời.

Một thiếu niên áo tím lảo đảo bò lên khỏi đống đổ nát, mái tóc dài rối bời buông xõa xuống, che kín một dung nhan tuyệt mỹ vô cùng nhếch nhác.

"Bách sát, Nhị thập tứ linh và Thất tuyệt tuyệt tướng đều xong rồi! Tứ đại tôn chỉ sợ cũng sắp không đỡ nổi rồi! " Thiếu niên không mở miệng, vô hình ý niệm hướng phương xa phóng tới.

"Ừm, ta đến rồi." Một giọng nói vang lên trong lòng hắn, rõ ràng mà u ám.

"Tên kia rốt cuộc là ai?" Thiếu niên áo tím sợ hãi hỏi.

"Hắn chính là Huyền Huyền tử, là Tán Tiên Thái cổ." Âm thanh trong lòng đầy nham hiểm nói.

"Cái gì! Tán Tiên?"

"Đúng, nhưng người này khác với Tán Tiên khác, không thuộc Cửu U Thập Thức, không vào Lục Đạo Luân Hồi, không thuộc Tam Giới Ngũ Hành."

"Chỉ là một tên Tán Tiên sao lại có tu vi như thế?" Thiếu niên xanh mặt.

"Bởi vì hắn là con Huyền hồ thứ hai kể từ Hồng Mông tới nay."

"Huyền Hồ!" Thiếu niên áo tím thân hình run bần bật, hắn ngàn năm qua u bế một chỗ, kiến thức có chút ít, nhưng cũng nghe nói liên quan đến Huyền Hồ truyền thuyết.

"Con Huyền Hồ thứ nhất đại náo tam giới đã từng kinh động chư thiên thần Phật, tứ đại tôn thất tuyệt tương không làm gì được hắn ta cũng không có gì lạ."

Thiếu niên áo tím hít vào một hơi, nhìn chằm chằm về phía chân trời: "Hắn đuổi tới rồi, tứ đại tôn hơn phân nửa cũng xong rồi... "

Một nam tử áo trắng bồng bềnh hạ xuống giữa không trung, phong thần tuấn dật tuyệt trần.

Sắc mặt thiếu niên ngẩn ra, trong lòng thầm nghĩ: "Xem ra ta không thể không sử dụng..."

"Không được! Huyền Hồ ngăn ngươi giáng thế, Thiên Đình sớm muộn sẽ tru diệt ngươi. Nhưng nếu ngươi bại lộ chân thân, nhất định Chư Thiên Thần Phật sẽ khiến ngươi tan thành mây khói!" Âm thanh trong lòng lạnh như băng.

Thiếu niên mồ hôi lạnh ròng ròng: "Ta làm sao bây giờ?"

"Ngươi chỉ cần kéo dài một lát, ta đã đến."

Nam tử áo trắng cười dài nhìn hắn chằm chằm, áp lực vô hình như núi ép tới.

Thiếu niên áo tím cả giận nói: "Huyền Huyền Tử! Ngươi dám làm trái ý trời, ngăn cản tiền đồ Cẩm Tú của ta, không biết chết sao!"

Trên mặt bỗng nhiên xuất hiện một vết máu.

Huyền Huyền Tử thu lại nụ cười, lạnh lùng nói: "Trời cao bất nhân, vậy mà để thứ ác vật này của ngươi đi gây họa cho nhân gian, nếu như cho ngươi thành công, không biết có bao nhiêu bách tính sẽ lún nước lửa! Bao nhiêu sinh linh sẽ biến thành đồ thán!"

Thiếu niên áo tím hợp lực ngăn cản áp lực không ngừng đánh tới, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ta khổ thủ thái hoa ngàn năm, Phương chân quân hướng Thiên Đình đề cử, hưởng phúc nhân quân vài năm của hắn, ngươi ta không oán không thù, tội gì phá hư chuyện tốt của ta?"

Huyền Huyền Tử cười lạnh nói: "Những hoạt động mà ngươi lén lút làm có thể che trời dỗ người, đáng tiếc lại không gạt được ta, ngoan ngoãn theo ta trở về gặp Chân quân là được, nếu không..."

Thiếu niên áo tím chặn lại rống to: "Ngươi là Huyền Hồ, vốn là thiên địa kiêng kỵ, Thần Phật muốn tru, còn dám tới xen vào việc của người khác! Giờ bổn tôn hàng thế sắp đến, ngươi lại ngăn cản, không sợ trời tru đất diệt vạn kiếp bất phục sao!" Hắn rên lên một tiếng, thân thể lắc lư, làn da phun ra từng ngụm máu.

Huyền Huyền Tử thản nhiên nói: "Dù là thần hình câu diệt, ta cũng quản được việc này!"

Thiếu niên áo tím cảm thấy không chống đỡ nổi, sợ là sắp binh giải, đột nhiên xông ra ngoài, trong mắt hung quang hiện rõ, mười ngón hoặc câu hoặc bóp, hai tay đều kết một cái pháp ấn cực kỳ quái dị, thiên thúy sơn vốn gió hòa nhật đột nhiên âm u xuống, như huyết quang phóng lên tận trời, cảnh tượng vô cùng quỷ dị doạ người.

"Quả nhiên tu luyện ác pháp hao thiên tổn địa này!" Huyền Huyền Tử đứng lặng như tùng, quần áo theo cuồng phong phiêu vũ, vẻ mặt lão bất động kiêu ngạo.

Thiếu niên quát to: "Bát Hồ! Ngươi tuy thần thông quảng đại, nhưng ta cũng có tu vi kinh thiên, chẳng lẽ lại sợ ngươi sao, chịu chết đi!" Hai cánh tay mở ra, đang muốn phát động, đột nhiên thân thể trầm xuống, phảng phất bị núi lớn đè mạnh, nửa đường công pháp bị phế.

Một thân ảnh mơ hồ bao lấy áo choàng đen đứng ở bên cạnh hắn, lúc quỷ dị lúc ẩn lúc hiện.

Thiếu niên áo tím sắc mặt vui vẻ, cả người lập tức buông lỏng, rên rỉ mệt mỏi ngồi dưới đất.

Huyền Huyền Tử ngưng mắt nhìn thân ảnh mơ hồ, trầm giọng nói: "Tà Hoàng?"

Bóng người mơ hồ khẽ gật đầu, "Ta chính là Uyên Ất."

Huyền Huyền Tử nói: "Thì ra tất cả mọi chuyện đều là do ngươi bày ra, khó trách có thể giấu giếm chư thánh Thiên Đình..."

"Bản tôn thiết kế chu đáo chặt chẽ như thế, đáng tiếc vẫn cho ngươi biết, không hổ là Tiên Thiên Huyền Chân." Tà Hoàng thở dài nói.

"Quá khen, đúng là trùng hợp mà thôi." Huyền Huyền Tử nói.

Tà Hoàng nói: "Nghe danh các hạ đã lâu, ta đã sớm khao khát. Biết ngươi hơn phân nửa không chịu, nhưng ta vẫn nhịn không được hỏi một câu..."

Huyền Huyền Tử lẳng lặng nhìn hắn.

"Chúng ta đều không phải kẻ yếu, lại chỉ có thể chiếm cứ một phương, không bằng... Ngươi ta liên thủ, chia đều thiên địa ra sao?"

Tà Hoàng nhẹ nhàng bâng quơ, phảng phất như đang nói một chuyện hết sức bình thường.

"Đa tạ Tiểu Thanh, đa tạ." Huyền Huyền Tử cười ha ha, lắc đầu nói: "Nhưng loại chuyện không biết trời cao đất rộng mà lại không hề thú vui này, thứ cho tại hạ vừa không dám làm, cũng không muốn làm."

Tà Hoàng nheo mắt lại: "Theo ta được biết, trong Chu Thiên chỉ còn lại một Huyền Hồ là ngươi."

Huyền Huyền Tử đáp: "Không sai."

"Đã như vậy, Huyền Hồ nhất mạch, đoạn tuyệt như vậy đi." Tà Hoàng nói xong, đưa tay giơ lên, một mảnh bóng xám như màn lớn che khuất bầu trời.

Huyền Huyền Tử thần sắc ngưng lại, giương mắt nhìn mặt đất, trong mắt lộ ra quang mang tà mị, lạnh nhạt nói: "Không cần quá mức tự tin, trong thiên địa còn có rất nhiều ảo diệu các hạ không biết."

"Ta biết Huyền Hồ có Huyền Thông bên ngoài Thần Ma, cũng biết bản tôn không có khả năng thủ thắng. Chính vì như thế, ta cần phải lập một cái cấm chú..." Tà Hoàng mắt lạnh như điện, chậm rãi thì thầm: "Ta lấy danh nghĩa bản tôn lập chú, trong thiên địa, bây giờ mãi mãi không đồng ý có một nhánh Huyền Hồ."

Không khí tựa hồ đột nhiên nặng nề, tất cả cảnh tượng chung quanh đều bắt đầu biến hình, quỷ dị giữa hai người bắt đầu mơ hồ vặn vẹo.

Mời các bạn mượn đọc sách Tiêu Dao Tiểu Tán Tiên của tác giả Mê Nam.

may-doc-sach
Xem nhiều nhất
thi-tran-buon-tenh
tiki-top-sach-nen-tang-nhat-dinh-phai-doc
Giá bìa 100.000   

Giá bán

49.000 

Giá bìa 100.000   

Giá bán

49.000