DTV eBook - Thư Viện Sách Truyện Tiểu Thuyết Văn Học Miễn Phí Tải PRC/PDF/EPUB/AZW

Như Lai Thần Chưởng

Tác giả Liễu Tàn Dương
Bộ sách
Thể loại Kiếm hiệp - Võ hiệp
Tình trạng Hoàn Thành
Định dạng eBook prc pdf epub azw3
Lượt xem 2913
Từ khóa eBook prc pdf epub azw3 full Liễu Tàn Dương Võ Hiệp Kiếm Hiệp Văn học phương Đông
Nguồn
tiki-khong-lo-covid
Bạn đang đọc truyện Như Lai Thần Chưởng của tác giả Khuyết Danh trên trang đọc truyện online. Như lai thần chưởng " là môn tuyệt học võ công chấn danh thiên hạ ; truyền nhân đầu tiên của như lai thần chưởng chưởng pháp là Tà Thần - Vạn Bí Tà ; ông ta dựa vào môn chưởng pháp tuyệt thế này cùng với 5 võ lâm cao thủ khác nửa ; võ công có thể nói là đệ nhất thiên hạ lúc đó ; người ta thường xưng là " Nhất tà - song phi - Tam tuyệt chưởng " Vạn Bí Tà vốn là đệ nhất thiên hạ ; nhưng Tào Song phi và Tam tuyệt chương không phục ; nên đã bày mưu hãm hại ; nhưng tà thần mạng lớn ; chỉ bị tàn phế đôi chân và ẩn thân trong 1 cái hang nhỏ trên dốc núi ; vì có duyên nợ với nhau ; tà thần cứu được 1 thanh niên tên Long Thiên bị té xuống núi ; và nhận Long Thiên làm nghĩa tử và truyền lại toàn bộ thần chưởng Long Thiên kế thừa chưởng pháp trở thành truyền nhân đời thứ 2 của Như lai thần chưởng ; Để chữa khỏi bệnh cho nghĩa phụ ; Long Thiên tìm ra Tử long bí động ; và được tiểu kim long chữa khỏi đôi chân cho Tà thần ; ông không ngờ rằng có ngày mình lại có thể đứng lên được ; và rồi 2 cha con trở về trung nguyên thực hiện báo thù ; võ lâm đại loạn ; 6 đại cao thủ đại chiến ; trong hỗn chiến họ cũng tử trận ; không cam lòng khi nguy cơ thất truyền của NLTC ; tà thần đã lấy bí kíp cho vào bụng 1 con vượn ; rồi ông ôm con vượn đó cùng nhảy xuống vực thẳm ; từ đó trở đi chưởng pháp NLTC không thấy xuất hiện nửa...
***
Trong thế giới kiếm hiệp, nhân vật chính sẽ thường bị cuốn vào cuộc phân tranh giữa những cuộc tranh đấu, của những trận quyết chiến vì võ học, vì nhân sinh. Kẻ muốn tìm kiếm năng lực vô song để kháng cự lại những giao tranh kia chỉ còn cách tu đạo, luyện võ. Đó có thể là những pháp quyết, pháp môn tu hành giúp con người đạt đến cảnh giới Thần Tiên như triệu hồi ma quỷ, điều khiển thời tiết, hấp thụ thiên địa linh lực. Hay đơn giản là để thỏa chí tung hoành ngang dọc, dùng võ công của mình mà bôn tẩu đến cùng trời cuối đất.

Chính vì những điều đó mà thể loại truyện kiếm hiệp nói chung cũng như tác phẩm Như Lai Thần Chưởng nói riêng nhận được rất nhiều tình cảm yêu mến của độc giả. Những tuyệt kỹ võ học hay hovà độc đáo, những màn quyết đấu đỉnh cao sẽ đưa độc giả qua nhiều cung bậc cảm xúc vô cùng khốc liệt lẫn mãn nhãn. Giữa hàng hà sa số các truyện kiếm hiệp, mặc dù không phải là thuộc hệ thống tác phẩm của “võ lâm Bắc Đẩu: truyen kim dung, nhưng Như Lai Thần Chưởng vẫn luôn là một trong những tiểu thuyết kiếm hiệp đáng đọc nhất hiện nay.

Như Lai Thần Chưởng là môn tuyệt học võ công chấn danh thiên hạ, truyền nhân đầu tiên của như lai thần chưởng chưởng pháp là Tà Thần – Vạn Bí Tà, ông ta dựa vào môn chưởng pháp tuyệt thế này cùng với 5 võ lâm cao thủ khác nữa, võ công có thể nói là đệ nhất thiên hạ lúc đó, người ta thường xưng là “Nhất Tà – Song Phi – Tam Tuyệt Chưởng”. Bộ võ học kinh thiên động địa sinh ra với mục đích duy nhất chính là xua đuổi yêu ma. Người luyện cần có tâm trong sáng, lương thiện. Nếu tâm địa xấu xa sử dụng chắc chắn sẽ bị phản phệ. Đó chính là tinh thần đích thực và cao cả của truyen nhu lai than chuong nói riêng và toàn cõi võ lâm nói chung. Cái tâm thiện lương mới là đích đến cuối cùng của võ học.

Tiểu thuyết kiếm hiệp này xoay quanh cuộc đời và những cuộc tranh đấu khốc liệt của chàng thanh niên tên Long Thiên và truyền nhân đầu tiên của tuyệt đỉnh võ công Như Lai Thần Chưởng và đệ nhất cao thủ Vạn Bí Tà (Tà Thần). Sáu mươi năm về trước, Tà Thần là một tay cao thủ số một trong võ lâm, cho nên anh hùng hảo hán trong thiên hạ nghe danh đều kinh khiếp. Đồng thời, ông ta hỉ nộ vô thường, lại thích giết chóc. Tính tình ngạo mạn của ông ta càng ngày càng bành trướng hung hăng, do đó mà anh hùng hào kiệt khắp trong võ lâm cũng đứng dậy chọn bảy mươi cao thủ vây đánh ông ta trên bờ sông Tiêu Thủy.

Sau trận chiến thần sầu quỷ khốc ấy, bảy mươi tay cao thủ gồm đại diện các phái võ lâm không một người sống sót trở về. Đợi cách một thời gian, các phái mới cho người đi dò la tin tức, phát giác bên bờ Tiêu Thủy nằm ngổn ngang bảy mươi xác chết mà trong đó không có xác của Tà Thần. Từ đấy võ lâm càng thêm kinh sợ, nhưng Tà Thần sau trận ác chiến ấy, bỗng đột ngột mất tích một cách ly kỳ. Con người lừng danh thiên hạ đó cũng không tránh khỏi quy luật sinh tử. Hắn bị mắc bẫy của Tào Song Phi và Tam Tuyệt Chưởng nhưng Tà Thần mạng lớn, chỉ bị tàn phế đôi chân và ẩn thân trong một cái hang nhỏ trên dốc núi.

Duyên cớ đã đưa hắn gặp được một chàng thanh niên tên Long Thiên. Chàng bị té xuống núi và được Tà Thần cứu chữa, sau đó hắn nhận Long Thiên làm nghĩa tử và truyền lại toàn bộ thần chưởng. Long Thiên kế thừa chưởng pháp trở thành truyền nhân đời thứ hai của Như Lai Thần Chưởng. Long Thiên đối với Tà Thần rất cảm kích vì hắn chính là người đã sinh ra mình lần thứ hai. Nhắc đến Tà Thần, hắn cũng coi Long Thiên như là đứa con ruột – người thân duy nhất của mình, chính vì sự cô đơn suốt sáu mươi năm qua hắn trải qua, Long Thiên đến bên hắn như một hơi ấm mới sưởi ấm trái tim cô độc của hắn bấy lâu nay. Nguyên cớ gì Tà Thần lại mắc kẹt trong hang động trên dốc núi này mà không thể ra với thế giới ngoài kia? Hang động mà Tà Thần cư ngụ tên gọi là Tuyệt Duyên động. Đó là một cái hang nằm giữa lưng chừng một vách đá cao nghìn trượng. Vách đá này trơn như mỡ, địa thế cheo leo hiểm trở phi thường. Tà Thần dùng trăm mưu ngàn kế, trải qua thiên lao vạn khổ mới có thể vào lọt hang đá này.

Trước khi vào đây, hắn cũng dò biết ở phía vực sâu thăm thẳm dưới kia có một phiến đá hình thù quái dị, dường như một con rồng đang vùng vẫy bay lượn giữa từng không. Tà Thần không những võ công cái thế mà sự hiểu biết cũng dồi dào, mới xem qua đã biết đó là một vật quý trên đời. Sau một thời gian nghiền ngẫm, hắn biết đó là ngôi Tử Long chi huyệt, thực là một phong thủy quý báu nhất trần gian. Hắn lấy làm mừng rỡ, đã tốn nhiều ngày để mò mẫm tìm tòi truy ra long mạch của nó. Biết rằng cứ mỗi năm trăm năm thì ngôi bảo huyệt này sẽ tự động mở ra chừng độ một trống canh. Trong ngôi huyệt này, ẩn tàng rất nhiều sách vở lạ lùng quý báu và nhiều món bảo vật thuốc men mà trên đời này không bao giờ tìm ra. Trong những vật quý trong huyệt, có một cặp sinh vật có thể trị bá bệnh cải tử hoàn sanh. Nếu được nó thì không sợ bị nhiễm độc và có thể trừ được bệnh tật trên mình. Phàm là hễ chỗ nào có chứa đựng vật quý, thì tất có nhiều thú vật ác độc ngăn giữ canh chừng, hoặc giả là cao thủ trong giới giang hồ vì thèm thuồng vật quý mà rình rập chung quanh. Long Thiên đã nguyện hi sinh tính mạng mình để đi vào trong ngôi huyệt tìm thuốc cứu chữa cho đôi chân của nghĩa phụ. Tà Thần rất cảm kích vì điều đó, ngoài hai chiêu thức Phật Quan Sơ Hiện và Kim Đỉnh Phật Đăng, hắn còn giao cho Long Thiên miếng Châu Ngọc Hàn Cốt lệnh là một tín vật của hắn để đi đứng trong chốn giang hồ. Nó có tác dụng có thể ngừa được mọi thứ chất độc. Và một môn ám khí của hắn tên gọi là Liệt Dương Thần Châu, sức công phá của nó lợi hại phi thường.

Sau khi nghe lời căn dặn tận tình, cẩn thận của nghĩa phụ, Long Thiên từ biệt nghĩa phụ ra đi quyết tâm một lòng tìm ra cách chữa trị đôi chân bị liệt cho nghĩa phụ để đền đáp công ơn dưỡng dục bấy lâu nay. Ông trời quả thật không phụ lòng người, Long Thiên tìm ra Tử Long bí động, và được tiểu Kim Long chữa khỏi đôi chân cho Tà Thần, không ngờ rằng có ngày Tà Thần lại có thể đứng lên được. Hai cha con trở về Trung Nguyên thực hiện báo thù, võ lâm một lần nữa lại đại loạn, sáu đại cao thủ đại chiến. Quy luật sinh tử là không thể nào tránh khỏi, họ cũng tử trận mà chết. Không cam lòng khi nguy cơ thất truyền của Như Lai Thần Chưởng, Tà Thần đã lấy bí kíp cho vào bụng một con vượn, rồi hắn ôm con vượn đó cùng nhảy xuống vực thẳm, từ đó trở đi chưởng pháp Như Lai Thần Chưởng không thấy xuất hiện nữa.

Oán hận, trả thù biết khi nào mới có thể chấm dứt? Nhưng cuộc phân tranh nào dù khốc liệt và tàn ác đến đâu thì cuối cùng cũng không tránh khỏi quy luật sinh tử. Như Lai Thần Chưởng như một kiệt tác đặc sắc trong vô vàn những tác phẩm kiếm hiệp khác. Lối kể chuyện sắc sảo, tình tiết truyện lôi cuốn, gây cấn và một cái kết bất ngờ. Như Lai Thần Chưởng đã để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng độc giả đam mê truyện kiếm hiệp.
***
Đêm đã khuya lắm rồi, trên nền trời xanh thẳm, lấm tấm muôn ngàn vì sao đang nhấp nháy...

Giữa cảnh vắng lặng của đêm trường, bỗng có một chiếc bóng đen nhẹ nhàng êm ái, bay lên đầu tường, rảo mắt nhìn quanh, đoạn nhún chân buông mình xuống đất êm như ru.

Tứ bề vắng ngắt như tờ, thỉnh thoảng từ xa vọng lại vài tiếng trống canh não ruột, hòa lẫn trong tiếng chó sủa oang oang trên đầu xóm...

Bóng đen ngoảnh đầu lại, nhìn ngôi nhà đồ sộ một giây, rồi thở dài, lầm lũi bước.

Bóng đen vừa đi, vừa miên man suy nghĩ :

- Ta sẽ về đâu? Trời! Ta là một đứa trẻ côi cút, không cha không mẹ, không cửa không nhà...

Bóng đen vẫn âm thầm đi trong bóng tối trập trùng, thỉnh thoảng buông vài chuỗi cười đau đớn.

Bóng đen đó chính là Giang Thanh.

Chàng đi thất thểu, đi mãi về một phương trời vô định.

Phương Đông đã dần dần rực sáng, địa thế càng ngày càng cao.

Đến khi trời đã sáng hẳn, Giang Thanh thấy trước mặt mình có một dòng suối trong veo uốn khúc bên một hàng liễu xanh tươi.

Mệt quá, chàng đến bên bờ suối vốc nước lên uống cho đỡ khát.

Nước lã làm cho chàng lần lần tỉnh táo. Nhác trông dưới làn nước trông veo hiện ra gương mặt của một chàng trai xấu xí.

Giang Thanh đăm đăm nhìn bóng mình in vào đáy nước, thẫn thờ suy nghĩ. Một mối đau thương thầm kín lại len vào tâm tư của chàng. Chàng nghĩ :

- Ta xấu xí thế này, hèn chi ai cũng chẳng mến được ta!

Còn đang bâng khuâng thì bỗng giật mình đánh thót, vì từ xa vọng lại có tiếng một người con gái đang gào lên kêu cứu.

Đứng phắt dậy, Giang Thanh lắng tai nghe ngóng.

Quả thật, bên kia triền núi, có tiếng người con gái thất thanh kêu cứu...

Giang Thanh vội xoay người trở bước, chạy bay về phía đó.

Xuyên qua nhiều khe đá, vượt qua rặng cây chằng chịt, một cảnh tượng thê thảm man rợ chưa từng thấy vụt phơi bày ra trước mắt chàng.

Máu nóng trào sôi, lửa lòng bừng dậy, nhưng Giang Thanh cũng kịp ngắm kỹ thấy trên mặt đất nằm ngổn ngang ba cái xác chết bị người ta đâm chém nát be nát bét.

Dưới gốc cây cổ thụ có ba người đang bị trói chặt. Đó là một lão già tuổi độ lục tuần, râu tóc bạc phơ và một người đàn bà đã luống tuổi, có lẽ là vợ của ông già nọ.

Người thứ ba là một thiếu nữ chưa đầy hai mươi tuổi, có một gương mặt thật đẹp và một làn da trắng ngần. Sắc trắng ấy bây giờ đã ngã sang màu xanh nhợt nhạt vì quá sợ.

Trong khi đó có hai người lực lưỡng đang đứng xoay lưng về phía Giang Thanh, nhìn chằm chằm vào thiếu nữ trẻ đẹp kia.

Một người lực lưỡng buông ra một chuỗi cười ghê rợn :

- Hừ! Để ta xé hết quần áo của mi xem làn da của mi trắng đến bực nào cho biết!

Người đứng bên cạnh ồ ề nói :

- Mạc đại huynh! Chúng ta rút thăm để quyết định coi ai trước ai sau!

Người được gọi là Mạc đại huynh lại buông ra một chuỗi cười hể hả, gật gù ra vẻ khoái trá lắm, đoạn bước đến gần bên thiếu nữ chụp vào vai cô ta xé toạt một cái.

Cả một vai trái của nàng kia đã lộ liễu ra trước mặt mọi người.

Ông già kia rủa sả luôn mồm :

- Đồ súc sanh! Vô liêm sỉ! Trời nào để chúng bay sống sót!

Bà già kia cũng khóc lóc :

- Mi có giết thì giết chúng ta đi... chớ con ta có tội tình gì?

Mạc đại huynh nghe nói quay sang chỉ vào mặt lão già mắng :

- Thằng già khốn kiếp! Khi xưa lúc mà Lang Sơn song hữu chúng ta chưa thành danh, chỉ lấy của người mười lạng bạc mà mi đành bỏ tù hai đứa ta, và tra tấn một cách dã man! Ha ha...! Trời xanh có mắt, ngày nay thằng già khốn kiếp kia phải trả nợ rồi đây!

Nói đoạn, giơ tay ra định vuốt lấy gò má của người đẹp.

Chính vào lúc bàn tay của hắn vừa sắp sửa chạm đến khuôn mặt ngọc kia thì vang lên một tiếng quát rợn người. Một đường gươm loé lên như một chiếc cầu vòng bay vèo tới đâm thẳng vào giữa ngực của y, khí thế thật muôn phần dũng mãnh.

Thật bất ngờ, hắn vô phương trốn tránh, mặt mày biến sắc, tung song chưởng ra trả một đòn sấm sét vào người mới đến.

Một tiếng “bùng” kinh rợn vang lên kèm trong một tiếng rú não nùng thê thảm, hai bóng người lảo đảo dang ra.

Mọi người nhìn kỹ thấy kẻ mới đến là một chàng trai xấu xí, cánh tay tả của thanh niên đó chắc có lẽ đã thọ thương, buông thòng xuống, đong đưa không cử động được.

Nhìn sang đứa em của Lang Sơn song hữu đã bị gươm đâm xuyên qua ngực, ngã ngửa ra vùng vẫy trên vũng máu đào.

Phải! Người mới đến chính là Giang Thanh, chàng đã dùng thế Máu Loang Chiến Địa của phái Nộ Giang kết liễu cuộc đời của con người hung bạo. Đồng thời cũng chịu một đòn sấm sét mà hư hết một cánh tay.

Mạc đại huynh thấy em mình chỉ trong vòng một miếng mà chết một cách thê thảm trong tay kẻ địch, trong lòng hết sức kinh hoàng. Hắn ta thầm khấn :

- Đệ khoan đi đã! Hãy chờ xem huynh báo thù đây!

Nói xong, vội rút phắt chiếc gậy đầu rắn ra cầm trong tay, bất thần xử thế Thiên Ngoại Phi Hồng đánh thẳng vào giữa đỉnh đầu của Giang Thanh, cùng trong một lúc bàn tay tả kèom theo hai chưởng.

Giang Thanh là một đứa học trò giỏi nhứt trong phái Nộ Giang, nên lâm trận rất là bình tĩnh. Chàng rút lui ba bước, thủ thế rồi xáp chiến dữ dội với đối phương. Mới nhập cuộc chàng ta đã giở Cuồng Đào kiếm pháp ra để trấn áp đối phương.

Trong nháy mắt, hai người đã trao đổi với nhau trên năm mươi hiệp. Đối thủ là Mạc Giao tuy kém hơn Giang Thanh một bực, nhưng vì Giang Thanh hư đi một cánh tay, xoay trở bất tiện nên lần lần yếu thế.

Ba người bị trói lo lắng nhìn hai người đang diễn ra một trận chiến kinh hồn. Chỉ trong khoảng khắc, họ đã trao đổi thêm năm mươi hiệp nữa và lần lần xê dịch đến bên triền núi, dưới kia một cái vực sâu thăm thẳm...

Giang Thanh cảm thấy đối phương tấn công càng lúc mãnh liệt liên tiếp tung ra nhiều thế võ công vô cùng hóc hiểm. Còn mình thì hơi thở bắt đầu dồn dập, tim đập rộn ràng, tay chân lần lần chậm chạp. Xem tình thế này thì thua chắc trong tay.

Giang Thanh nhìn thấy gương mặt đáng sợ mà đắc ý của đối phương trong lòng bỗng nảy ra một ý tưởng táo bạo. Chàng nghĩ :

“Đời ta có sống nữa cũng vô ích, chi bằng chết phức cho xong.” Chính lúc chàng đang phân tán tinh thần thì Mạc Giao đã quát to một tiếng, chiếc gậy đầu rắn bất thình lình đâm ngược từ dưới lên trên ngay vào giữa bụng.

Giang Thanh hấp tấp lách sang một bên để tránh, nhưng một tia máu đào đã bắn vọt ra. Chiếc gậy đầu rắn đã đâm phập vào đùi bên tả của chàng.

Giang Thanh quát :

- Lão trượng hãy trốn đi!

Rồi vung cánh tay hữu lên, thanh gươm lập tức tuột khỏi lòng bàn tay, bay vèo về phía ông lão. Trong lúc đó thì nhanh như chớp, Giang Thanh bất thần nhập nội ôm chặt lấy cần cổ của đối phương, cắn răng dùng hết sức bình sinh lăn tròn xuống vực.

Liếc nhìn trở lại, chàng thoáng thấy gươm của mình bay ra hết sức như ý, cắt đúng vào mối dây trên mình ông lão. Trên khuôn mặt của ba người đồng lộ ra một nết vô cùng cảm xúc, thoáng hiện lên vài ánh mắt lo âu kinh sợ, dõi mắt nhìn theo chàng đàng ôm cứng lấy đối thủ lăn lông lốc xuống cái vực sâu vô tưởng.

Chỉ bấy nhiêu hình ảnh đó đối với Giang Thanh cũng đầy đủ lắm rồi. Tâm thần chàng nhẹ nhàng thanh thản, không chút lo âu.

Rơi một khoảng cách khá xa, chàng mới tách rời với đối thủ, nhìn hai bên thấy vách đá trồi lên vùn vụt, bên tai chàng gió dậy ào ào.

Đang xuống ngon trớn, thình lình nghe một tiếng bốp rợn người, tiếp theo đó là một tràng đau nhức thâm nhập tâm cang, mắt đổ hào quang, Giang Thanh ngất lịm đi.

Không biết bao lâu sau chàng mơ hồ cảm thấy toàn thân mình thấm ướt và hơi lạnh làm cho lần lần tỉnh lại.

Giang Thanh mơ màng nhướng mắt, từng cơn gió lạnh thổi ào ạt khắp bốn bên. Chàng mơi hồ nghĩ rằng :

“Đây có lẽ là Âm Tỳ Địa Ngục...”

Lần lần định tỉnh, chàng mơ màng thấy trước mặt mình là một nền trời xanh thẳm, lấm tấm muôn vạn vì sao, bên cạnh là một vách núi cheo leo hiểm trở.

Vẫn mơ màng trong cảm giác triền miên, không biết mình sống hay là chết, tứ chi thì không thể cựa quậy được, chàng le lưỡi ra cắn mạnh một cái.

Tiếp theo đó, chàng rút lên một tiếng mừng rỡ :

- À! Ta còn sống!

Nhưng liền sau đó, một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm tâm tư, nửa vui nửa buồn, vui là vui mình còn sống, buồn là buồn mình tại sao chưa chết?

Còn đang bàng hoàng tâm trí, bỗng thoáng nghe đâu đây có tiếng “khè khè”, chàng vội đảo mắt nhìn xem...

Ô kìa! Cách đó không bao xa có một con rắn từ trên một nhánh cây thòng xuống, trong mồm nó phát ra những tiếng khè khè thật kinh rợn.

Thấy nó rề tới gần mình, Giang Thanh hết sức kinh mang, chàng vội lấy hơi thở đều, vận chuyển tay chân, nhưng tứ chi đau rủ riệt.

Mùi hôi tanh phát ra từ miệng rắn hắt vào mặt chàng. Nó chờn vờn chực mổ vào yết hầu của Giang Thanh.

Giang Thanh toàn thân bất toại, đành nhắm mắt để chờ chết...

Bất thình lình, một tiếng vèo xới ngang tai, tiếp theo đó là một tiếng “khè” thê thảm của con rắn phát ra.

Giang Thanh mở bừng mắt dậy, thấy cho rắn ban nãy đang nằm dãy dụa, trên cổ nó xuyên qua một nhánh cây bén nhọn.

Giang Thanh cố gắng lên tiếng :

- Không biết bị cao nhân tiền bối nào đã ra tay cứu độ? Giang Thanh này lấy làm cảm kích vô cùng!

Câu nói ấy chưa dứt, thì bên tai chàng đã vang lên một giọng nói khàn khàn :

- Thật không nên thân, chỉ con rắn con này mà cũng sợ chết ngất người đi!

Giang Thanh hổ thẹn, ấp úng nói :

- Tiền bối! Tại hạ vì lỡ chân nên rơi xuống đây, thọ trọng thương nên không thể chống cự với con rắn này...

Một giọng nói khàn khàn lại nổi lên :

- Nhãi con, hãy nói cho ta biết tại sao ngươi lại té xuống đây?

Giang Thanh vẫn nằm trên nhánh cây tòng ấy gắng gượng lấy sức kể lại giây phút kinh hoàng vừa qua. Vừa xong câu chuyện thì giọng nói khàn khàn lại phát ra :

- Nhãi con! Mạng mi thật lớn nên mới vướng vào nhánh cây tòng này. Giờ đây, Lang Sơn song hữu gì đó chắc đã nát thây như tro bụi rồi.

Bốn bề im lặng, dường như người ẩn mặt đang suy nghĩ một việc gì quan hệ lắm.

Một cơn gió lốc thoảng qua, lá tòng khua sào sạt.

Giang Thanh cố bám lấy nhánh cây, bỗng nghe tiếng nói ban nãy phát ra :

- Ta đã thề không gặp mặt với người đời nữa, nhưng thôi, dường như ta có duyên với mi là một thanh niên rạt rào tình cảm, xem chết thoảng như bèo.

Vừa nói đến đây, thì có một tiếng vù bay tới, một sợi dây không biết từ đâu bay lại, quấn chặt lấy thân hình của Giang Thanh. Chàng chưa kịp rú lên thì sợi dây dã nhấc bổng thân hình chàng rút mạnh lên phía trên, làm cho thân hình chàng ta như một cái cầu vòng rơi thẳng vào một cửa động tối om om.

Người cầm dây thật là kỳ diệu, dùng sức thật cân phân, làm cho thân hình Giang Thanh rơi xuống một cách nhẹ nhàng êm ái.

Nhướng mắt nhìn xem, thấy trong tận đáy động có một ông già hình dung cổ quái ngồi xếp bằng tròn trên bệ đá.

Người này râu tóc bạc phơ, dưới thân chỉ che một miệng khố rách. Toàn thân đen sạm như đồng, nhưng lạ thay hai bàn tay lại trắng nõn nà như ngọc.
 
Mời các bạn đón đọc Như Lai Thần Chưởng của tác giả Liễu Tàn Dương.
bizbooks

.
Xem nhiều nhất
tiki-top-sach-nen-tang-nhat-dinh-phai-doc
hỗ trợ trực tuyến
Mr. Nam
0966.554.875
dtvebook@gmail.com
dtv-ebook
tiki-10-sach-tu-duy-nen-doc
thi-tran-buon-tenh
Giá bìa 99.000   

Giá bán

69.000 

Giá bìa 99.000   

Giá bán

69.000