DTV eBook - Thư Viện Sách Truyện Tiểu Thuyết Văn Học Miễn Phí Tải PRC/PDF/EPUB/AZW

azbooks
Edit : Sagittarius
Thể loại: Tra thụ quay đầu, gương vỡ lại lành.

Ôn hòa dịu dàng tinh anh công x phong lưu giảo hoạt mỹ nhân thụ, gương vỡ lại lành, cẩu huyết, OE. (Theo tui thì là BE)

Chỉ là một câu chuyện kể về chuyện tình yêu giữa công và thụ sau khi chia tay vẫn quay đầu lại trùng phùng với nhau.
***

Review Bạn trai cũ

Đừng nhìn cái tên truyện có vẻ bình thường rồi sụt hố như ta ~~~ Khốn Ỷ lần này lại khiến ta phải rửa mắt mà trông rồi! Truyện cỡ đâu đó 10 chương, đọc một lát là xong mà plot twist cực gắt. Nửa đêm mà các thái cực của ta đi từ phẫn nộ, căm tức đến giật mình thon thót rồi cuối cùng là khóc tu tu, mood lên xuống như cái biểu đồ hình sin…

Như tag đã gắn, Bạn trai cũ là câu chuyện về một tra thụ quay đầu, gương vỡ lại lành. Cẩu huyết, theo phong cách thường thấy. Thụ và công là bạn học cao trung, sau đó trở thành người yêu. Nhưng thụ là thiếu gia phong lưu thành tính, từ trước khi quen công đã thay bồ như thay áo, không có khái niệm về tình yêu + trách nhiệm và chung thủy cần có của tình yêu. Nên khi thụ ngoại tình, bị công bắt gặp cũng chẳng biết hối cải, chia tay xong lại lập tức quen người mới.

Nhưng cái motif cũ rích này vào tay Khốn Ỷ Nguy Lâu lại làm cho ta choáng váng. Phải nói lúc đầu ta ghét thụ bao nhiêu, thậm chí còn cầu đổi thụ bao nhiêu, thế mà khúc cuối khóc ngon lành, chả cần tẩy trắng gì. Haizz, có lẽ, Sở Dật là minh chứng rõ ràng nhất cho chuyện sống bừa bãi thì cuối cùng người hối hận là chính mình thôi. Từ lúc hắn đứng bên cửa sổ mà than rằng, hắn thấy chính mình không xứng, không xứng có được tất cả những thứ này, không xứng một lần nữa trở về bên Sở Việt, thì có lẽ hắn đã hiểu cái giá phải trả rồi.

Anh công ôn nhu dịu dàng và si tình quá. Chỉ trách, không thể đúng lúc gặp gỡ người

Nếu như nói ngay từ đầu ta đã bị lay động bởi sự dịu dàng của ảnh, thì đối với Sở Dật phải đến phút cuối cùng chân tâm của hắn mới được bóc tách rõ ràng.

Thế mới nói, muốn hỏi si tình công/thụ, xin mời đọc văn Khốn Ỷ. Tâm cơ cuồn cuộn + sự cứng cỏi đến rùng mình cũng tỉ lệ thuận với độ si tình. Thụ của bả có thể chịu đựng một nhánh cây đâm xuyên cành tay (Bình Hoa), chỉnh dung, thoát thai hoán cốt (Chẩm biên nhân), mười năm tra tấn (Chiết chi – Giai hạ tù), thậm chí đối với ngu đần công như Lý Phượng Lai thì giam hắn lại đã rồi tính tiếp (Đối diện tương tư), level chỉ có càng ngày càng thăng cấp >.< Mà bạn Sở Dật trong Bạn trai cũ này cũng không phải là ngoại lệ, thủ đoạn và sự quyết liệt của bản cũng không đùa được đâu.

Nói chung đó giờ vẫn ưng cái kiểu ngược như kim châm nhói nhói trong văn Khốn Ỷ, nên bộ này không có làm ta thất vọng. Hơi lấn cấn chút vì quá khứ em thụ đúng là khốn nạn thật, miễn tẩy trắng, nhưng cũng xót cho ẻm quá nhiều.

Đáng buồn thay, chúng ta lại chẳng có quyền lựa chọn để gặp được người tốt nhất, ở thời khắc tốt nhất của cuộc đời. Hoặc là nói, đáng buồn thay, chỉ có sau khi mất đi, con người ta mới có thể trưởng thành?

Truyện có dính dáng một xíu (xác thực là một xíu) đến Lâm Gia Duệ và Cựu mộng. Đủ để biết hai câu chuyện diễn ra trong cùng một thế giới thôi, chứ chả hé mở thêm được tí nào cái kết đang lưng chưng của Cựu mộng cả.

Kết OE, và theo ta đó là cái kết hợp lý nhất rồi. Ngắn, nhưng cảm xúc đủ đầy, không bị hụt và cũng không lan man quá. Plot chắc còn sạn nhưng mới đọc xong ta vẫn còn đang bận đờ người loading mấy chương cuối, nên tạm thời chưa thấy chỗ phi logic nào. Chủ yếu là rối rắm mâu thuẫn vừa thương vừa giận đối với nhân vật thôi, còn nội dung thì hay, edit cũng mượt lắm, đề cử nên đọc nhé!

***

Từ Việt nhận được một tấm bưu thiếp từ Nigeria gửi tới.

Mặt trước là một bức ảnh, chụp một đàn linh dương đang chạy như bay trên đồng cỏ. Ảnh chụp vô cùng đúng lúc, phô bày được hết dáng vẻ sinh động của linh dương, trong bụi cỏ gần đó có một giọt sương sắp rơi, tỏa sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Mặt sau không ghi tên người nhận cũng không có ký tên, chỉ qua loa viết một câu: "Hết thảy bình an, đừng lo lắng."

Cứ như người viết sắp sửa theo đuổi một cuộc hẹn hò tuyệt diệu, nên qua loa vội vàng mà viết ra.

Từ Việt hôm nay cũng có một cuộc hẹn. Mấy năm trước anh đã nói thật với gia đình, nhưng cũng không thể ngăn cản cha mẹ nhiệt tình mai mối, chẳng qua đối tượng từ nữ chuyển thành nam mà thôi. Đối tượng lần này là giáo viên trung học, tính tình tốt, nghề nghiệp cũng tốt, nghe nói tướng mạo cũng ít ai bằng.

Từ Việt kỳ thật không mấy hứng thú, nhưng lại không muốn thất lễ, buổi chiều vẫn cứ tan sở về sớm, dự định thay quần áo rồi đi đến chỗ hẹn. Anh cầm cái bưu thiếp nọ đi vào thang máy, ấn số "11". Anh ở nhà số 1102, căn hộ hai phòng ngủ, để trả hết tiền vay vẫn cần hai mươi năm nữa.

Cửa phòng dùng mật mã để khóa, Từ Việt thuần thục bấm một dãy số, cửa mở, anh cúi đầu nhìn thấy trước cửa có một đôi giày nam xa lạ. Màu nâu nhạt, mũi nhọn, so với giày anh nhỏ hơn khoảng nửa số.

Từ Việt lặng người một chốc, cầm lấy đôi giày nọ đặt lên kệ giày, sau đó đi vào phòng khách.

Trên sô pha trong phòng khách có một người đàn ông đang ngồi.

Người đàn ông đó vô cùng trẻ tuổi vô cùng anh tuấn. Hắn hai chân vắt chéo, ánh mắt như ánh mặt trời rực rỡ ngoài cửa sổ, càn rỡ dừng ở trên người Từ Việt.

"A Việt," hắn nói, "Đã lâu không gặp."

Từ Việt nhìn hắn, cũng không cảm thấy giống như tiểu thuyết miêu tả nào là thiên địa biến sắc, nhật nguyệt vô quang, anh chỉ bình tĩnh nói: "Ừm, chào cậu, Sở Dật."

Như vô số lần trong giấc mộng, Sở Dật cười với anh.

Từ Việt liền hỏi: "Về lúc nào vậy?"

Sở Dật không chút khách khí, tự rót nước cho mình, bằng cái ly sứ màu trắng của anh, nói: "Hai ngày trước trở về, về nhà cũ một chuyến, sau đó liền tới tìm anh."

"Cậu vào bằng cách nào?"

Sở Dật cười hì hì: "Mật mã là sinh nhật em, chẳng lẽ em lại không vào được?"

Đôi mắt đen của hắn nhìn Từ Việt, khuôn mặt lộ ra vẻ ngây thơ như trẻ nhỏ, nói: "A Việt, em rất nhớ anh."

Đó là thủ đoạn quen thuộc hắn thường dùng để tán tỉnh, Từ Việt đương nhiên sẽ không coi là thật. Anh nhìn nhìn bưu thiếp trong tay, hỏi: "Cậu không phải đang theo đuổi một nhiếp ảnh gia tự do tới tận Phi Châu sao? Người đó đâu rồi?"

"Nhiếp ảnh gia tự do? Ai?" Sở Dật suy nghĩ hồi lâu mới nhớ ra, "À, anh nói Ellen? Bọn em chia tay đã bao nhiêu năm, em đến mặt anh ta cũng không còn nhớ rõ nữa."

Từ Việt đem tấm bưu thiếp kia đưa cho hắn. "Cái này hẳn là tác phẩm của vị kia bạn trai cũ của cậu nhỉ? Một tháng trước mới từ Lagos gửi tới."

Sở Dật nhìn nhìn con dấu bưu điện, mặt không đổi sắc nói, "Là chuyện một tháng trước."

Giọng điệu cứ như là đã qua một trăm năm.

Từ Việt đành phải nói: "Cũng phải, thời gian này cũng đủ cho cậu thay lòng đổi dạ một trăm lần."

Sở Dật cười ha hả. Hắn cười xong mới từ sô pha đứng dậy, xỏ dép lê đi đến trước mặt Từ Việt. Hắn chỉ hơi thấp hơn Từ Việt một chút, hai người đối diện, Từ Việt vừa vặn có thể nhìn thấy đôi lông mày đen nhánh của hắn. Trước đây, lúc bọn họ thân mật, Từ Việt rất thích hôn lên đôi lông mày ấy, khiến chỗ ấy ửng đỏ lên.

Sở Dật hai tay choàng qua vai Từ Việt, hơi thở ấm áp phả qua hai má anh, hỏi: "A Việt, anh có nhớ em không?"

Từ Việt đẩy tay hắn ra, nói: "Tôi phải ra ngoài, tối nay còn có hẹn."

"Hẹn ai? Nam hay là nữ?"

"Nam, hẹn hò."

"Anh thật sự muốn đi?"

Từ Việt hỏi lại: "Vì cái gì mà không đi?"

Anh vào phòng ngủ thay quần áo. Lúc đeo cravat vào, Sở Dật dựa vào cạnh cửa nhìn anh, khuôn mặt ẩn hiện dưới ánh sáng lờ mờ, nói: "Không mặc cũng đủ đẹp rồi."

Từ Việt không phản ứng.

 
Mời các bạn đón đọc Bạn Trai Cũ của tác giả Khốn Ỷ Nguy Lâu.
nha-sach-fahasa
san-uu-dai-sach-hang-thang-dung
tiki-top-sach-nen-tang-nhat-dinh-phai-doc
azbooks
hỗ trợ trực tuyến
Mr. Nam
0966.554.875
dtv-ebook
tiki-10-sach-tu-duy-nen-doc
thi-tran-buon-tenh
Giá bìa 99.000   

Giá bán

49.000 

Giá bìa 99.000   

Giá bán

49.000