DTV eBook - Thư Viện Sách Truyện Tiểu Thuyết Văn Học Miễn Phí Tải PRC/PDF/EPUB/AZW

Mục lục truyện
Chương 37

Chương 37

Sở vương đứng im tại chỗ nhìn theo bóng giai nhân đang xa dần, tiếu ý bên môi chưa từng tắt —— hắn nhớ ra rồi, hắn từng gặp nàng, khi đó nàng còn là một tiểu nữ hài nhi trắng trẻo. Tiểu nha đầu lúc đó bất quá mới sáu bảy tuổi đã có thể nhìn ra ngày sau phong thái tài hoa. Khi đó tâm tư của hắn lại không đặt ở điểm này, ngược lại càng ấn tượng sâu sắc hơn với bộ dáng nàng xem tướng số.

Nếu như nhớ đến Liên Ngữ Tương khiến hắn sinh lòng thương tiếc, vậy nhớ lại lần gặp mặt với Liên Tam đã mang đến cho hắn sự vui mừng. Thì ra bọn họ đã gặp nhau sớm như vậy, thật là… hữu duyên đúng không?

Đối với việc Đại trưởng công chúa Dương Hạ có khả năng sẽ tới tìm nàng tính sổ, Liên Ngữ Hàm không vội vàng chút nào, thậm chí còn có lòng nhàn nhã ngắm cảnh sắc xung quanh, trong lúc không cẩn thận đi ngang qua bụi cỏ còn nhặt được một quả trứng tròn tròn trắng trắng.

Một cô gái có bị nuông chiều thành ương ngạnh hay không, điều đó được quyết định bởi độ sủng ái của người thân. Mà ở địa phương như kinh thành, muốn ương ngạnh phất riêng cho mình một ngọn cờ, chỉ tính riêng sủng ái chưa đủ, còn phải xem ngọn núi dựa sau lưng bạn lớn đến mức nào. Ngọn núi Liên Tam cô nương đang dựa vào là một tòa đại sơn lớn nhất thiên hạ, đừng nói đánh Đồng An huyện chủ, dù đánh Đại trưởng công chúa Dương Hạ chỉ là nói một câu xin lỗi.

Chờ Liên Ngữ Hàm chậm rì rì ôm trứng tìm đến cung của Lưu Diên thì bệ hạ nhật lý vạn cơ (ngày đi vạn dặm, ý chỉ người vô cùng bận rộn) đã biết hành động xấu của nàng, vừa thấy nàng liền bất đắc dĩ nở nụ cười: “Ta đang nghĩ, nàng đánh người, sau đó phải chạy vội tới chỗ ta chứ. Không ngờ người báo tin của phủ đại trưởng công chúa đã đến, mà nàng còn chưa tới… Ách, đây là cái gì?” Lưu Diên cúi đầu cẩn thận tìm hiểu quả trứng tiểu cô nương vừa nhét vào tay mình, nghi ngờ hỏi.

“Trứng.” Liên Tam cô nương lời ít ý nhiều.

“… Ách, vậy đây là trứng gì?” Lưu Diên hồn nhiên bất giác bị chuyển đề tài, “Đưa cho ta làm gì? Chẳng lẽ, đêm nay chúng ta uống canh trứng?”

Liên Ngữ Hàm suy tư trong chốc lát, lắc đầu: “Ta cũng không biết đây là trứng gì, ấp nó nở là biết thôi.” Mắt to ngập nước nhìn hắn: “Chàng lợi hại như vậy, chắc chắn có biện pháp ấp nở trứng phải không?”

Lưu Diên thật sự không đỡ được bộ dáng khả ái này của nàng, buồn cười lấy tay xoa đầu: “Chỉ giỏi nói ngọt thôi! Để ta thử xem.”

Thấy hắn đáp ứng, Liên Ngữ Hàm cười ánh mắt cong cong thành mảnh trăng khuyết, tiến đến bên cạnh Lưu Diên ôm lấy một bên cánh tay của hắn, ngọt ngào nịnh nọt: “Ta biết chàng tốt nhất mà!”

Lưu Diên muốn nói thêm gì đó, lại nghe nội thị ngoài điện cao giọng bẩm báo: “Đại trưởng công chúa Dương Hạ cầu kiến!”

Liên Ngữ Hàm bĩu môi, đến gần bệ hạ vĩ đại, hôn “Bẹp” một cái lên mặt hắn, mái tóc mềm mại cọ trên vai hắn, cố ý kéo dài giọng nũng nịu: “Bệ hạ, người phải làm chủ cho thần nha —— “

Lưu Diên bật cười, đặt quả trứng trên một bản tấu chương, hôn nhẹ lên khuôn mặt nhỏ như quả táo: “Được rồi được rồi, mau vào trong đi. Đánh thì đánh, mọi việc đã có ta.”

Liên Tam cô nương gật gật đầu, nghĩ nghĩ, vẫn ôm trứng cùng vào nội thất.

Sắc mặt Đại trưởng công chúa Dương Hạ hết sức khó coi. Bà tuổi không còn trẻ, lại xuất thân là con cháu thiên hoàng, kim chi ngọc diệp, một thân uy nghi phong phạm, cho dù trước mặt hoàng hậu cũng không thua kém nhiều. Các cô nương chưa lấy chồng của Quách gia đều rất vinh dự khi được nuôi dạy dưới tay bà, cho dù là cô nương nhà thân thích, nếu nhận được một câu khen ngợi của bà đã coi như có món đồ cưới vô cùng giá trị.

Nhưng hôm nay phong độ của đại trưởng công chúa hoàn toàn không thấy đâu, hành lễ với Thừa Bình đế cũng là dáng vẻ tức đến nỗi thở hổn hển, không đợi Lưu Diên cho bình thân, bà ta đã đứng dậy hô lớn: “Cầu bệ hạ làm chủ!”

Lưu Diên biết ý đồ khi đến của bà ta, nhưng không tiếp lời, không nhanh không chậm truyền người mang ghế ngồi tới, khẽ mỉm cười: “Cô cô đừng nóng vội, ngồi xuống trước đã, uống miếng nước rồi hẵng nói.”

Mệnh lệnh của Đế vương không thể làm trái, cho dù là cháu ruột bà ta cũng vậy. Đại trưởng công chúa Dương Hạ hít một hơi thật sâu, tới ngồi xuống ghế, lấy khăn tay ra xoa xoa khóe mắt, nước mắt bắt đầu âm thầm chảy ròng ròng.

Lưu Diên cứ nhìn như vậy, chưa nói một câu. Thủ đoạn của vị cô cô này sao hắn không biết rõ, kiếp trước hắn đã gặp loại tình huống này không biết bao nhiêu lần, mỗi lần hắn đều lo lắng tới tình cảm cô cháu, thân thiết mở miệng hỏi. Vì thế thường là cuối cùng Đại trưởng công chúa Dương Hạ đều nhận được thứ mình muốn.

Nhưng bây giờ khác rồi, gây chuyện là Liên Tam, người hắn nhớ rõ không còn là cô cô Dương Hạ quan tâm chăm sóc hắn trước kia, mà là Đại trưởng công chúa Dương Hạ cầm đầu Quách gia ủng hộ Nhị hoàng tử Lưu Trạm, thông đồng với Sở vương bức vua thoái vị.

Đại trưởng công chúa Dương Hạ mèo già hóa cáo, thấy Lưu Diên không chủ động hỏi bà ta như thường lệ, liền phát hiện không khí có điểm không đúng, điểm hết chuyện xảy ra mấy ngày nay một lần, vẫn chưa phát giác có gì dị thường. Lúc này trong lòng bà ta đang tràn ngập bộ dáng thê thảm của tiểu tôn nữ, cũng bất chấp mấy cái kia, lập tức lau lệ mở miệng tố cáo: “Bệ hạ, ngài phải làm chủ cho cô cô a! Bội Nhi của ta tại Thượng Lâm Uyển bị người ta đánh, đúng là không có vương pháp mà! Ngài không nhìn thấy, Bội nhi bị đánh…”

“Bị đánh thế nào?” Ánh mắt Lưu Diên lạnh lùng, không kiên nhẫn cắt đứt lời bà ta, “Là bị đánh gãy mấy xương sườn hay là hủy dung, phá tướng?”

“Cái này… đều không có.” Đại trưởng công chúa Dương Hạ giật giật, không cam lòng tiếp tục nói: “Nhưng Bội Nhi bị ăn vài cái tát…”

“Được rồi!” Lưu Diên không có kiên nhẫn nghe tiếp, “Quách Bội bị cô sủng thành bộ dáng này, khắp kinh thành này ai chẳng biết? Lúc nó đánh người chưa từng hạ thủ lưu tình, tuy trẫm mở một con mắt nhắm một con mắt, nhưng dù sao trẫm cũng là người đứng đầu thiên hạ, cũng phải gương mẫu một chút! Làm gì có đạo lý: Nữ nhi nhà người ta bị đánh trẫm mặc kệ, Quách Bội nhà cô bị đánh trẫm phải lấy lại công đạo cho nó!”

Lời này quá mức không nể mặt, mặt Đại trưởng công chúa Dương Hạ cứng ngắc, sửng sốt nửa ngày, thấy Lưu Diên không có nửa điểm ý tứ cho bà ta bậc thang bước xuống, thật sự không nhịn được, khóc lớn ngay tại chỗ: “Lão ca ca của ta ơi! Sao huynh đi sớm vậy! Nếu huynh còn tại…”

Lưu Diên cười lạnh một tiếng: “Cho dù tiên đế còn sống, cũng sớm cảm thấy phiền với đứa cháu gái không biết tốt xấu này!”

Tiếng khóc của Đại trưởng công chúa bị kiềm hãm, lúc này trên khuôn mặt được bảo dưỡng cẩn thận kia không tìm ra một chút thong dong quý khí, phảng phất như lão phụ bình thường trên phố, chật vật không chịu nổi. Bà ta còn muốn náo loạn một lần nữa, đã thấy sắc mặt Lưu Diên hơi trầm xuống, uy áp phóng ra, ép tới mức bà ta không dám lớn tiếng kêu khóc. Lại dùng dằng đợi trên điện trong chốc lát, bà thấy Lưu Diên không có một chút ý tứ muốn dịu đi, cảm thấy nộ khí vạn phần, hành lễ có lệ xin cáo lui, đi thẳng đến tẩm cung của hoàng hậu.

“Đúng là Hoàng Thượng biểu hiện như thế?” Hoàng hậu Quách thị cảm giác có gì không đúng, nhìn Đại bá mẫu nhà mẹ đẻ kiêm cô ruột nhà chồng đang ngồi trên ghế căm tức vạn phần, cẩn thận hỏi: “Cô cô có biết, người đánh Bội Nhi là…”

“Là nha đầu chết tiệt nhà An quốc phủ, quận chúa Vĩnh Ninh suốt ngày ru rú trong nhà kia!” Phong độ của Đại trưởng công chúa Dương Hạ bay đi đâu hết, sắc mặt cực kì khó coi.

Hoàng hậu bừng tỉnh đại ngộ: “Nguyên lai là quận chúa Vĩnh Ninh, vậy thì không trách được.”

Đại trưởng công chúa Dương Hạ khó hiểu, mở miệng chất vấn: “Sao lại thế, con tiện nhân đó có chỗ nào lợi hại?”

“Ngài không biết, “ chuyện này, hoàng hậu không biết nên nói uyển chuyển hay trực tiếp thì tốt hơn, ” Vĩnh Ninh quận chúa kia, rất hợp mắt xanh Hoàng Thượng. Con từng vô tình nhìn thấy một phần danh sách, mới biết từ khi quận chúa Vĩnh Ninh còn nhỏ, trong cung thường xuyên gửi đồ tới, đều là đồ tốt thượng đẳng, lấy từ trong tư khố của Bệ hạ.”

Lời này không rõ ràng, nhưng Đại trưởng công chúa Dương Hạ mẫn cảm ngửi được chút mùi bí mật, hai mắt sáng ngời nhìn chằm chằm hoàng hậu, ý bảo nàng nói tiếp.

“Vốn con cũng chỉ là hoài nghi thôi, nhưng vài năm trước, khi tiểu quận chúa còn là một tiểu oa nhi, một lần con từng thấy Hoàng Thượng ôm nàng trên đùi đút nàng ăn cơm trưa, đúng là cảnh tượng phụ tử hòa ái vui vẻ.” Biểu tình hoàng hậu rất phức tạp, “Sau đó con về mới suy ngẫm lại, mấy năm qua, thường xuyên truyền đến tin Hàn Thái phi ở Tây Uyển triệu quận chúa Vĩnh Ninh vào cung làm bạn, bây giờ nghĩ lại, có lẽ là Hoàng Thượng nhớ thương khuê nữ, gọi nàng vào cung chăm sóc.”

Tin tức này quá mức chấn động, đại trưởng công chúa Dương Hạ không thể tiếp nhận ngay lập tức, há hốc miệng, nửa ngày không thốt được một câu.

“Này, này… Này sao có thể, quận chúa Vĩnh Ninh kia đã lớn như thế…”Bà nói năng lộn xộn.

Hoàng hậu cười lắc đầu: “Mười hai tuổi bên cạnh Hoàng Thượng đã có người hầu hạ, có tiểu quận chúa đại khái là chuyện khi ngài khoảng mười ba, mười bốn tuổi. Vương Mỹ nhân đầu xuân năm nay mới mất vì bệnh tật thuộc nhóm những người hầu hạ hoàng thượng sớm nhất, nếu nàng sớm có hoàng tử hoàng nữ, có lẽ bây giờ cũng tầm tuổi này.”

Hai mắt Đại trưởng công chúa vô thần, bị tin tức này đả kích không kịp hồi thần.

Hoàng hậu thương hại nhìn bà, an ủi: “Hoàng Thượng sớm nói qua với con muốn có một cô công chúa, nhưng bao năm qua trong cung không có tin tức. Dưới gối ngài chỉ có một khuê nữ nũng nịu, lại ngại thân phận không thể nuôi trong cung, cưng chiều nàng là tất nhiên. Chỗ Bội Nhi…” Bị đánh đành phải chịu thôi.

Đại trưởng công chúa Dương Hạ không nghe nàng nói chuyện, mà chợt nhớ tới cái gì, ánh mắt đục ngầu phát sáng: “Không sai, không sai! Chả trách, năm đó cô nương nhà Lý gia kia hạ dược độc ác, vợ chồng lão Tam nhà An quốc phủ sao có được đứa con gái đó? ! Ta sớm nên nghĩ đến …”
Tải eBook tại: www.dtv-ebook.com
Đang tải bình luận,....
Mục lục truyện