DTV eBook - Thư Viện Sách Truyện Tiểu Thuyết Văn Học Miễn Phí Tải PRC/PDF/EPUB/AZW

Mục lục truyện
Chương 13

PHẦN III: CUỘC ĐẤU TRANH VÌ CÔNG LÝ

Chương 13: Con Tôi Đâu?

Tôi vẫn còn đứng đó, đưa mắt nhìn quanh trên đường như tìm kiếm cái gì đó. Đứng gần người lính có vũ trang đứng gác, chỉ có đứa con gái đỡ đầu của tôi - con Hà An - hai tay giang rộng đi về phía tôi.
"Mai Bình chết rồi! Chỉ có như vậy thì hôm nay nó mới không có mặt ở đây để đón tôi. Mai Bình chết rồi! Mai Bình chết rồi! …" Lỗ tai tôi lùng bùng, mắt tôi mờ đi, cảnh vật trước mắt tôi nhạt nhòa. Mặc dù tự trong đáy lòng tôi vẫn cứ bám víu vào cái hy vọng mong manh vì một lý do nào đó khác nữa khiến cho con tôi không có mặt ở đây vào lúc này. Nỗi buồn phiền lại càng làm cho cơ thể tôi vốn yếu ớt lại càng thêm yếu đến nỗi tôi không cất nổi cái chân lên. Hà An phải đỡ lấy tôi và dẫn đến chiếc xe đang chờ.
"Mai Bình đâu?"
Tôi rất sợ câu trả lời nhưng vẫn phải hỏi. Hà An không nói mà chỉ xiết chặt tay tôi hơn. Tôi không thể thốt thành lời "Mai Bình chết rồi hả". Nói ra thành lời thì đã biến nó thành một thực tại.
Chúng tôi lặng lẽ ngồi trong xe. Chiếc xe chở chúng tôi chạy qua các phố xá quen thuộc của thành phố Thượng Hải. Được thả ra khỏi nhà tù số 1 không có nghĩa đã làm cho tôi giảm nỗi buồn rầu mà chỉ có nghĩa là thay nỗi buồn rầu này bằng nỗi buồn rầu khác. Vậy thôi.
Chiếc taxi ngừng lại trước một cái cửa gỗ sơn đen nhỏ hẹp gắn liền vào bức tường xi măng. Hà An trả tiền xe và gõ cửa. Một người đàn bà tuổi trung niên mặc cái áo màu chàm và cái quần rộng lùng thùng nom có dáng một người đầy tớ ra mở cửa và giúp Hà An đem đồ vào nhà.
Miếng đất trước kia có lẽ là mảnh vườn nhỏ bây giờ phủ đầy xà bần. Trừ một cây du vươn cao lên khỏi đống gạch ngói vỡ vụn còn chỉ là những bụi cây cỏ dại. Căn nhà trước mắt chúng tôi nom tồi tàn hoang phế. Mấy phòng trệt không có người ở. Một lớp bụi đóng dày trên sàn nhà. Cửa trước mở ra dẫn vào một phòng nhỏ. Chúng tôi lên lầu. Cái phòng nhỏ và cầu thang đã được quét tước, lau chùi nhưng bức tường vẫn dơ bẩn, xám xịt và đầy bụi. Hà An đi trước dẫn tôi vào một cái phòng lớn ở ngay đầu cầu thang. Một cái giường có phủ tấm drap trắng, gối vải hoa, một bàn giấy nhỏ, một cái bàn với bốn cái ghế, một cái ghế xích đu, một cái tủ có ngăn kéo. Tất cả các đồ đạc đều là thứ "hàng chợ" nghĩa là đồ đạc thứ xấu, sản xuất hàng loạt và thường chỉ để trang bị cho các cặp vợ chồng mới cưới.
"Hai phòng trên lầu này được dành cho mẹ. Công an cấp cho con một phiếu mua tất cả các thứ này cho mẹ - Hà An - ôm chặt lấy tôi và thì thầm - Trời đất ơi, mẹ được trở về, con mừng không kể xiết. Thật may mắn! Tốt lắm!”
Nó áp sát mặt nó vào mặt tôi và cứ đứng trong tư thế đó một lúc thật lâu. Tôi nhận ra nó thấy khó nói cho tôi về Mai Bình. Tôi cũng để cho nó có thì giờ thuận tiện lúc nào thì nói cũng được. Nhưng sự thể nó không giải thích cho tôi sự vắng mặt của Mai Bình thì cũng thấy ngay được là cái chết của Mai Bình không còn là điều phải nghi ngờ gì nữa. Tôi cảm thấy lòng tràn ngập nỗi buồn rầu và sự khắc khoải đau đớn. Nhưng có lẽ cứ để cho Hà An lúc nào thấy có thể đề cập đến vấn đề ấy một cách tự nhiên thì hơn. Hà An giải thích:
"Họ đưa cho con năm ngàn đồng họ nói là của mẹ. Con không dám tiêu số tiền đó, con nghĩ là mẹ sẽ rất cần tiền để sống. Bởi vậy con vẫn để bức tường đó dơ bẩn như vậy mà không quét vôi và màn cửa thì xấu xí. Lẽ ra má con cũng đến rước mẹ, nhưng đến phút chót lúc đang đợi taxi thì má con lại bị gọi đi dự cuộc họp của nhóm học tập của má con để nghe đọc tài liệu chính thức về Lâm Bưu? Mẹ biết về vụ đó không? Chắc là không?"
- Mẹ cho là ông ta bị thất sủng rồi. Vì tên của ông ta không còn xuất hiện trên báo chí nữa.
- Ông ta bị chết rồi! Trong một tai nạn máy bay khi chạy trốn sang Liên Xô! Thủ tướng Chu Ân Lai nay là người thân cận với Mao chủ tịch. Đó là lý tại sao tình hình dạo này khá hơn. Ôi, con thật sung sướng được gặp lại mẹ. Nếu …
Nó chưa nói hết câu, và cái mà nó sắp nói ra đã biến thành nức nở.
Nước mắt tuôn tràn trên khuôn mặt và nó cúi đầu xuống. Tôi nghĩ nó sắp nói với tôi về Mai Bình. Nhưng câu chuyện của chúng tôi bị cắt ngang vì u già bưng hai tách trà nóng vào.
Hà An vội vã lấy lại bình thường và lau nước mắt, dường như nó có vẻ rất sợ người u già này
- Đây là A Di - Hà An giới thiệu - u già ở đây để chăm sóc mẹ. U sẽ ngủ ở phòng trong kia.
- Cám ơn, A Di, tôi nói với u già khi u trao cho tôi tách trà. U là người thấp bé nhưng chắc thịt, khoảng ngũ tuần, nước da thô và tay nổi gân ngoằn ngoèo. Lúc trao tách trà cho tôi, u liếc nhanh tôi từ đầu đến chân.
- Tôi có cần đun nước nóng cho bà tắm hay không. U già hỏi.
- Không, cảm ơn. Bây giờ thì chưa. Tôi sẽ nói cho u khi nào tôi sửa soạn xong.
Khi u già rời khỏi phòng và đóng cửa lại, tôi hỏi Hà An:
- Vẫn còn được mướn người làm à?
- Sao không? Nhiều người thất nghiệp quá mà. Nếu người ốm đau hoặc có con nhỏ mà mướn người làm thì không ai nói gì. Trong trường hợp của mẹ, chính người bên công an gợi ý tìm cho mẹ một người giúp việc. Ông ta nói là mẹ bệnh dữ lắm và con nghĩ là mẹ bệnh nhiều hơn là bề ngoài có vẻ thế. Tuy nhiên phải nói là nom mẹ gầy ốm kinh khủng - Hà An nói và nhíu đôi lông mày lại nhìn vào cái thân thể hốc hác trơ xương của tôi.
- Đừng lo, chỉ là vấn đề ăn uống, bồi dưỡng thôi, mẹ sẽ khỏi thôi. Con làm cách nào tìm ra u già A Di này vậy? Tôi hỏi Hà An và có ý xem có phải công an đã "cài" bà ta không.
- Má con nhờ một người bạn kiếm dùm. Nhưng - Hà An thấp giọng - u già này không phải như u Trần đâu. Mẹ nói năng cẩn thận với bà ta.
Tôi gật đầu.
- Con nghĩ là mấy ông chính quyền tỏ ra tử tế với mẹ bây giờ chẳng qua là vì tình hình ở Bắc Kinh bây giờ đã khác rồi. Mẹ được giành cho căn hộ với hai phòng, có nhà tắm nhà tiêu riêng biệt. Hôm qua con đang ở đây treo màn cửa thì có người ở Sở nhà đất đến và nói ông ta được sai đến để dọn vườn và trồng cây kiểng cho mẹ. Ông ta còn hỏi con là mẹ thích loại kiểng gì nữa.
Vì tôi được phân phối căn hộ hai phòng có tiện nghi vệ sinh riêng, và lại có người từ sở cây trồng lại để dọn vườn nên Hà An kết luận là chính quyền muốn ra "điệu nghệ" với tôi. Trên đất nước này, chính quyền là một ông chủ độc đoán đối với số phận của người dân, cho nên người dân Trung Hoa rất nhạy cảm đối với mọi dấu hiệu thay đổi nhỏ của nhân viên công quyền và dựa trên cái cách mà công quyền đối đãi với một người nào đó để mà nhận định ra "giá trị" của người đó đối với chính quyền.
Lúc này Hà An xem chừng đã bớt căng thẳng nên đã mỉm cười. Bởi vậy tôi quyết định hỏi nó về Mai Bình: "Con đã sẵn sàng để có thể nói cho mẹ nghe về những gì xảy ra cho Mai Bình chưa?"
Nó nhìn tôi như dò hỏi như thể là nó không biết chắc là tôi có thể chịu đựng nổi cái điều mà nó sắp nói ra không. Và rồi dường như nó thấy trước sau đằng nào thì cùng phải nói cho tôi biết nên nó đã quyết định.
- Lúc đó, con không có mặt ở Thượng Hải. Mẹ biết đó, con tốt nghiệp ở nhạc viện năm 1966 ngay trước khi cuộc Cách mạng Văn hóa khởi phát. Hôm con đến dự lễ sinh nhật của Mai Bình thì con đang chờ để được phân công tác. Tháng 12 năm đó, con được bố trí công tác tại Quí Dương. Chỉ ít lâu sau khi con đến đó thì con lại bị đưa đến một công xã ở gần Quí Dương để cải tạo. Mùa hè năm 1967, con nhận được thư của má con cho biết là Mai Bình đã tự tử rồi!
Vậy là Mai Bình đã chết thật rồi. Đúng như tôi đã ngờ khi quần áo của nó được gởi đến cho tôi ở nhà tù số 1. Vậy là tiêu tan cái hy vọng tôi được gặp lại nó còn sống sau khi ra khỏi nhà tù. Bây giờ cái đốm lửa hy vọng cuối cùng cũng đã tắt ngấm, chẳng còn lại gì nữa. Có lẽ tôi sẽ bớt đau khổ hơn nếu tôi chết ở trong tù và không bao giờ biết chắc là Mai Bình đã chết. Cuộc đấu tranh để sinh tồn của tôi cũng như cuộc chiến đấu của tôi chống lại các đối thủ, lúc đó quan trọng sinh tử là thế, thình lình bỗng trở thành vô nghĩa. Tôi cảm thấy mình bị rớt trong khoảng không chơi vơi và thấy mình mất phương hướng. Hà An ôm chặt lấy tôi Cả hai chúng tôi đều khóc, cảm thương cho Mai Bình. Chúng nó đã làm những gì mà đến nỗi con gái tôi phải tự tử? Đó không phải là điều mà một cô gái trẻ trung, khỏe mạnh nghĩ tới nếu cô ta không bị đẩy tới đường cùng.
- Tên của chị ấy nằm trong danh sách những người tự tử đã được đọc trong buổi mít tinh của toàn thể xưởng phim. Do đó, con chỉ biết vậy thôi. Ngay ngày hôm qua đây, nhân viên Sở Công an nói với con là không được nói gì với mẹ về vụ này. Hắn nói là sẽ có đại diện của Ủy ban Cách mạng của xưởng phim đến đây để cho mẹ biết. Hà An nói:
- Họ đến là để nói tại sao nó tự tử chứ gì? Tôi hỏi.
- Buổi mít tinh trong đó loan báo các vụ tự tử thì con cũng có dự. Thường thường các vụ tự tử ấy được cho là các người tự tử "đã không có thái độ đúng đắn với Cách mạng Văn hóa vô sản".
- Nói vậy chẳng có nghĩa gì cả! Tôi đáp.
- Đúng thế, con tự hỏi không hiểu sau này mình có biết rõ được sự kiện này không chứ bây giờ con dám chắc không ai dám nói về vụ này.
Tôi tự nhủ: sẽ phải khám phá cho ra tại sao con tôi đã chết. Tất nhiên là phải có thời gian. Nhưng nhất định tôi sẽ không bỏ qua. Tuy nhiên, tôi cũng phải cẩn thận vì nếu nhà cầm quyền biết ý định của tôi là họ cản trở liền. Cần phải để mọi người tưởng là tôi không có ý định đó, ngay cả đối với Hà An. Tôi hỏi Hà An:
- Hiện nay con đang công tác ở Thượng Hải chứ?
- Dạ không! Con bị Sở Công an Thượng Hải gọi về. Họ gửi thư đến cơ quan của con ở Quí Dương yêu cầu cho con đi phép một tháng. Nay đã được hai tuần rồi. Lúc đầu, Sở Công an muốn má con đi mua sắm đồ đạc và mua sắm này kia cho mẹ. Nhưng cách đây một năm, má con bị đau tim và không thể đứng xếp hàng ở các cửa tiệm được. Bởi vậy, Sở Công an quyết định trao việc đó cho con. Con sẽ phải thu xếp để trở lại Quí Dương sớm. Mấy cháu nhỏ đang cần con. Bây giờ con đã lập gia đình và đã được một đứa con trai và một đứa con gái.
Hà An mỉm cười sung sướng lấy trong ví ra một tấm ảnh chụp cả gia đình. Tôi nói: "Mẹ có lời chia vui với con!”
Tấm hình chụp bé gái năm tuổi nom xinh xắn và đứa bé trai bụ bẫm. Hai vợ chồng mỉm cười và đang nhìn thẳng vào máy chụp hình.
- Nhà con tên là Lý Đông - Hà An nói, anh ấy cũng bị đưa đi làm việc ở Quí Dương sau khi tốt nghiệp trường kịch nghệ ở Bắc Kinh. Ban Văn hoá tỉnh Quí Dương bị "đánh sụm". Những xếp sòng của ban này bị tố là "chó săn cò mồi" cho tư sản. Mấy ông bà Cách mạng sau khi đánh sụm mấy ông "chó săn cò mồi" xong thì quay ra đánh nhau để giành quyền lãnh đạo Ban Văn hóa tỉnh. Do đó, các sinh viên tốt nghiệp như tụi con phân công tác đến, các ông ấy chẳng biết dùng tụi con vào việc gì, bèn đưa tất cả tụi con đến một công xã để cải tạo lại chúng con bằng lao động chân tay. Lý Đông và con liền trở thành bạn thân ngay. Làm việc tại một công xã gần Quí Dương rất cực khổ và khó nhọc. Bởi vì, đất đai ở đây hoặc là ở rìa chân núi, hoặc là ở sườn núi. Mỗi ngày tụi con phải gánh phân, gánh nước chạy lên chạy xuống chỗ cao cả hàng trăm thước. Nông dân ở đây rất thô lỗ và khó chịu với tụi con. Họ cho là tụi con ở đấy sẽ tranh phần lương thực đạm bạc và thiếu thốn của họ. Nhưng họ không dám không nhận tụi con. Bởi vậy họ rất lỗ mãng đối với tụi con. Dù con có làm việc cực khổ và chịu khó đến thế nào đi chăng nữa thì cũng nói là con lười biếng, làm chưa đủ. Con bị họ hăm he dữ lắm. Nhiều lúc con tưởng có thể chết đi vì kiệt sức và sẽ chẳng trở về nhà được nữa.
Lý Đông thường giúp đỡ và bảo vệ con khỏi bị mấy người nông dân độc ác đó chèn ép, ăn hiếp. Anh học kịch nghệ và sáng tác kịch bản mà, do đó anh ấy biết nhiều truyện cổ tích, truyện tiếu lâm … Trung Hoa. Bằng những câu chuyện diễu đó, anh ấy đã che chở cho con được.
Tôi nhìn hình Lý Đông một lần nữa. Đó là một chàng trai xương xương, không vạm vỡ và cũng không có gì nổi bật lắm. Nhưng có đôi mắt tinh anh và nụ cười mỉm diễu cợt. Đứng bên cạnh nó trong hình, Hà An là một phụ nữ dịu dàng với khuôn mặt tròn và dáng người nhỏ nhắn, nom như đứa con nít.
- Con sống với Lý Đông hạnh phúc chứ?
- Dạ chúng con hạnh phúc lắm. Anh ấy trông nom con và các cháu bé. Mẹ biết không, anh ấy bí mật viết một vở kịch về Cách mạng Văn hóa. Một vở kịch châm biếm với tựa đề là "Điên cuồng"
- Trời đất! Lỡ bản thảo mà rơi vào tay mấy "ông bà" Cách mạng kia thì sao? Mẹ cho là tụi con phải sống trong khu nhà do nhà nước cấp chứ? Tôi phải báo động cho nó biết như vậy là quá liều lĩnh.
- Lý Đông nói là anh phải viết, nếu không là đầu óc anh nổ tung ra mất. Vả lại, mấy "ông bà" Cách mạng trong cơ quan tụi con cũng rất thân với anh ấy và hầu như chẳng lục soát gì phòng của tụi con. Lý Đông là một quân sư ngầm cho mấy "ông bà" Cách mạng này. Học hành chữ nghĩa của bọn này có là bao. Cả đời họ chưa đọc lấy một cuốn sách Mác xít nào. Họ tuôn lèo lèo mấy câu trích dẫn của Mao chủ tịch, nhưng đó chỉ là thuộc lòng, chớ ngay sách của Mao chủ tịch họ cũng còn chưa đọc nữa là. Họ nhờ Lý Đông viết những bài phát biểu này nọ, có những câu trích dẫn của Mác, của Lênin cũng như Mao chủ tịch, "xôm tụ" lắm, "trình độ" lắm. Do đó các bài phát biểu đó làm cho mấy người nghe tưởng các ông là "ngon lành" lắm, "uyên bác" lắm.
Có lúc Lý Đông còn lên kế hoạch và vạch ra chiến thuật và chiến lược để phe cách mạng này "chơi" phe cách mạng kia!.
- Sao cái thằng bạo gan ấy làm cái chuyện rồ dại vậy? Hà An cười ngặt ngẽo đến không thể nói được.
- Lý Đông nói là anh dở lắm, không giết được mấy thằng cha "Cách mạng" ấy. Mấy cha kia học hành này nọ thì dở, nhưng cái ngón giết người thì họ giỏi lắm. Vậy thì hãy xúi cho tụi nó giết nhau cho mình xem. Anh nói vậy đó!
Tôi kinh ngạc đến rụng rời, không nói gì được. Hỏi Hà An về hoàn cảnh gia đình của Lý Đông, tôi được biết cái sự cay cú của nó là kết quả của nỗi đau khổ mà gia đình nó phải chịu. Thằng anh hai của nó, một giáo viên trung học rất tin tưởng vào Đảng Cộng sản ấy thế mà trong chiến dịch chống phe hữu năm 1957 đã bị tố, chị dâu nó phải tự tử. Ba của nó chết vì một cơn đau tim sau khi bị mấy "ông" Vệ binh đỏ tố là địa chủ, bị bỏ vào bao bố cho tụi Vệ binh đỏ đá chơi.
- Các con không phải ở lại công xã nông nghiệp đó lâu chớ?
- Dạ tụi con được gọi trở về Quí Dương ngay sau khi Mao chủ tịch mời đội bóng bàn của Mỹ sang viếng Bắc Kinh. Thật bất ngờ, mấy "ông bà" Cách mạng lại tử tế với con quá chỉ vì con sinh ở Australia (Úc). Họ cho là Úc hay Mỹ gì cũng một thứ và cũng là một nước - Hà An cười vui vẻ - Mọi người phải bám sát đường lối của Mao chủ tịch. Mấy "ông bà" Cách mạng nhìn Bắc Kinh thật chăm chú để hễ thấy Bắc Kinh hơi nhúc nhích chút xíu về hướng nào là nhúc nhích theo hướng đó. Cuộc đến thăm viếng của đoàn bóng bàn Mỹ là dấu hiệu cho họ biết Trung Hoa muốn ve vãn Mỹ rồi đó. Và thế là họ lập tức ve vãn những người sinh tại Mỹ. Có người nói là hễ khi nào mấy ông trong Bộ chính trị mà hít vào một hơi thật dài thì bà con nhân dân ta dưới này có giông có bão!
- Bây giờ thì con làm việc gì?
- Con đàn piano cho đoàn ca vũ nhạc Quí Dương.
Má của Hà An tới. Bà bạn của tôi già đi nhiều đến nỗi tôi không nhận ra nữa. Sự buông xuôi, chán nản, cam phận biểu hiện qua những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt của chị. Chị ôm chầm lấy tôi và thốt lên: "Vậy mà nom chị còn khá hơn em tưởng. Ôi, gặp chị thật sung sướng quá!”
Ký ức về những ngày tháng chúng tôi cùng chung sống ở Sydney (Úc) cách đấy hai mươi sáu năm. Lúc đó hai chúng tôi đều là những bà mẹ có hạnh phúc sánh vai bên nhau đi theo hai đứa bé gái mặc quần áo mùa hè tung tăng chạy trước mặt chúng tôi, tay cầm cái xẻng nhỏ để chút nữa ra bãi biển cát vàng chúng sẽ đắp những lâu đài bằng cát. Ngay lúc đó chính chúng tôi cũng đang sống trong một lâu đài bằng cát đang sắp sụp đổ. Cha của cháu Hà An thì đang làm việc tại tòa Tổng lãnh sự Trung Hoa tại Sydney tất cả chúng tôi lúc đó đều sắp trở về Trung Hoa và lòng chúng tôi quả thật đã mong đợi ngày đó. Rõ ràng má của Hà An đang nghĩ tới Mai Bình. Chị ấy nói với tôi:
- Chị phải can đảm mới được. Cái gì phải xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi. Sự thể cũng đã lỡ như thế rồi, bây giờ mình có muốn lấy lại, chặn lại cũng không được. Chị phải nghĩ đến cuộc sống của chính chị. Chị không được khỏe. Buồn phiền quá không hay cho chị. Chị gắng sống thanh thản mới được.
Rồi chị nói tới những gì mà chị đã trải qua trong lúc có cuộc Cách mạng Văn hóa. Những nỗi nhục nhã, những cuộc ngược đãi mà gia đình chị phải chịu, cũng chẳng khác gì hàng triệu người trước kia đã làm việc cho chính quyền hoặc đã sống ở nước ngoài. Chị nói với tôi nay chị đã nghỉ hưu không còn dạy học nữa nhưng ba của cháu Hà An vẫn còn làm việc ở ngân hàng. Vì họ không bị xếp vào thành phần giai cấp tư sản nên họ vẫn còn được sống trong ngôi nhà cũ. Các "ông" Vệ binh đỏ chỉ đến nhà họ đốt các sách vở và tịch thu các đồ "có giá trị" mà thôi.
Tôi cảm ơn chị đã thu xếp nơi ăn chốn ở cho tôi, chị nói:
- Tình hình bây giờ đỡ hơn, ấy là nhờ ngài Thủ tướng Chu Ân Lai khéo lèo lái. Một số đông người đã được thả ra khỏi nhà tù.
- Dễ thường có nhiều người bị giam giữ lắm sao? Tôi hỏi chị.
- Dạ nhiều lắm. Hầu như tất cả nhân viên cao cấp người Trung Hoa làm việc trong các xí nghiệp ngoại quốc đều bị bắt giam hết. Em biết một số người Trung Hoa làm việc ở ngân hàng "HongKong - Shanghai Bank". Những người này cũng bị nhốt ở nhà tù số 1. Một người được thả ra cuối năm rồi, có người được thả ra sớm hơn. Có người khi đi tù thì bà vợ ở nhà chết. Bọn vệ binh đến nhà bà ta cướp phá, bà ta nhảy cửa sổ từ lầu năm xuống, tự tử!.
Tôi đang mãi nghĩ những điều mà chị nói với tôi, trong khi đó chị nói tiếp:
- Điều quan trọng nhất với chị bây giờ, theo ý em, là chị phải lo thuốc thang. Hầu hết các bác sĩ đang chữa chạy, điều trị trong các bệnh viện bây giờ là đều là thứ bác sĩ gì đâu ấy, vì họ không được học hành, huấn luyện đầy đủ. Chị cần có một bác sĩ kinh nghiệm mới được. Công an họ nói với em là chị bị ung thư tử cung.
- Em nghĩ là không phải ung thư. Em chỉ bị xuất huyết nhiều và kéo dài mà thôi. Cái đó bắt đầu từ khá lâu rồi. Nó không đến nỗi tệ lắm. Nếu là ung thư thì em đã phải đau đớn dữ lắm chứ!
- Vậy thì hay! Em cũng hy vọng không phải ung thư. Chị cần một bác sĩ có kinh nghiệm khám cho chị.
- Có thể tìm ra được một bác sĩ như vậy không? Không biết ông bác sĩ già của em ngày xưa có bị gì không? Bác sĩ Quách Đại Phu ở bệnh viện số 2 ấy mà.
- Em sợ rằng bác sĩ Quách bây giờ cũng đau nặng. Trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa, ông cũng bị hành hạ nhiều lắm. Để em hỏi xem có tìm được một bác sĩ cỡ đó không. Có lẽ mình sẽ xoay được qua "cổng hậu".
- Cái gì mà qua "cổng hậu", tôi ngạc nhiên hỏi.
- Đấy là một cách thức mới, một thứ "thủ tục" làm việc kiểu mới nếu chị muốn được việc. Có nghĩa là chị phải sắp xếp để gặp bác sĩ để hoặc thông qua việc biếu xén quà cáp hoặc thông qua người quen thân, chứ còn thông qua cửa ngõ chính thức thì … khỏi. Thường cổng hậu thì tốn kém hơn. Quà cáp thôi chứ không phải bằng tiền, cho những người "sắp xếp "dùm mình. Nhưng trong nhiều trường hợp, chỉ có cách đó mới xong!
- Như vậy là có bất hợp pháp không?
Tôi nhớ là Đảng Cộng sản Trung Hoa gay gắt với những hành động như vậy lắm và những kẻ làm như vậy cũng sợ lắm. Trước Cách mạng Văn hóa, trừ những trường hợp thân thiết, ít ai dám "sắp xếp" một cách tư túi như vậy.
Mọi pháp chế, pháp qui… đều bị tuyên bố là công cụ mà bọn "chó săn cò mồi tư sản" dùng để chống lại nhân dân. Bây giờ thì chẳng còn ai biết cái gì là hợp pháp, cái gì là bất hợp pháp. Em cho là bây giờ cái gì làm mà bị bắt quả tang, bắt tại chỗ thì cái đó, lúc đó, tại chỗ đó là bất hợp pháp, còn cái gì làm mà trót lọt, không bị bắt quả tang, thì dù nó là gì đi nữa cũng là hợp pháp. Người ta đi qua "cổng hậu" và thấy qua được, ấy thế là mọi người cứ "cổng hậu" mà đi.
U già A Di bưng đồ ăn vào. Tôi vào phòng tắm rửa tay. Lần đầu tiên từ sáu năm rưỡi trời đến nay tôi mới lại soi gương. Nhìn vào tấm kiếng, tôi thấy phát hoảng vì thấy mặt mình tái nhợt, hai má hóp, mái tóc khô cứng và ngả màu muối tiêu, đôi mắt trũng sâu lúc nào cũng láo liên vì cứ phải cảnh giác đề phòng. Đó là khuôn mặt khác với khuôn mặt của tôi trước kia. Dù sao thì tôi cũng đã già rồi. Tôi nhìn lại chính mình trong gương một lần nữa. Tôi hy vọng với thời gian và thức ăn bồi bổ thì hai má của tôi cũng lại đầy ra, đôi mắt của tôi nhìn cuộc đời cũng sẽ bình thản và tha thiết hơn không còn cái vẻ ưu tư, e dè nữa. Hà An và má của nó đã ngồi vào bàn ăn. U già A Di đã nấu một bữa ăn tạm gọi là tươm tất, cũng cháo gà, thịt heo, bắp cải (thứ mềm non chứ không phải thứ già cứng như bắp cải trong tù) xào chứ không phải luộc. Cơm thì dẻo. Trong suốt bao nhiêu năm tôi chưa bao giờ nhìn thấy được những món ăn như vậy. Nhưng sao tôi ăn không thấy ngon. Chân răng bị đau làm tôi khó nhai. Tôi húp vài muỗng cháo và ăn nuốt vài miếng cơm. Tôi nói:
- Có lẽ tôi phải đi gặp một nha sĩ trước khi đi gặp một bác sĩ sản phụ khoa.
- Để con nói với chị họ của con - Hà An đề nghị - chị ấy là nha sĩ ở bệnh viện số 6.
Bà mẹ của Hà An nhắc cô con gái:
- Con phải tiếp xúc trước và phải có cái gì "sắp xếp" trước mới được.
Khi mẹ con Hà An ra về rồi, tôi giúp U già dọn chén dĩa xuống máng rửa chén nhỏ bé đặt cạnh bếp. Rồi tôi đi xem chỗ ngủ của A Di. Chỉ có mỗi một cái giường đơn trên đó để các đồ đạc của u. Chẳng có đồ đạc gì. Cửa sổ không có màn cửa. Rõ ràng Hà An không có đủ tiền hoặc không mua được đủ đồ đạc để trang bị cho hai phòng. Tôi đem một cái ghế ở nhà trên xuống đặt bên cạnh giường của u. Tôi nói u già vào bếp đun nước cho tôi tắm. Tôi để ý cái ống nước đã hoen rỉ hay ít ra cũng đã đóng cặn vàng khè mà không có cái gì tẩy đi cho sạch. Bên ngoài, trời tối đen, lạnh lẽo và im ắng. Chẳng có cách nào để sưởi phòng tắm cả. Tắm trong bồn tắm, ở Thượng Hải lúc đó, là cả một "công trình". Để có đủ nước tắm, u già phải đun nhiều ấm nước đổ sẵn vào các bình thủy. Sau đó đun tiếp, đun tiếp đổ vào các bình lớn. Trong lúc chờ đợi nước tắm, tôi thấy ít giấy và bì thư Hà An đã để sẵn trong ngăn kéo bàn giấy. Tôi viết vài chữ cho Khổng, bạn cũ của Mai Bình, anh ấy là bạn học và cũng là nam diễn viên cùng xưởng phim với nó. Tôi nghĩ là nó có thể giúp tôi rọi một vài tia sáng vào cái chết của Mai Bình. Tôi nhắn nó tới gặp tôi càng sớm càng tốt.
Tôi nghe thấy A Di đi lên cầu thang. U đang khệ nệ bưng một nồi nước sôi lớn. Tôi vội lấy cái thau tráng men mà tôi đem từ nhà tù về, nói với u sang bớt nước nóng ra thau đó kẻo nước nóng văng ra tay. Sau đó tôi và u khiêng nồi nước nóng vào nhà tắm.
Không bị cai ngục hối thúc, tôi cứ rỉ rả tắm cho thoải mái. Tôi tắm hết cả nồi nước nóng và cả sáu bình thủy nước. Tắm xong tôi ra ban công đứng nhìn xuống phố chập chờn trong ánh đèn vàng vọt yếu ớt để xem xét tình hình và định hướng cho mình.
Ngôi nhà này là một trong những ngôi nhà xưa kia là khu của những người trung lưu. Các ngôi nhà này xây cùng một kiểu và nay thì cùng tàn tạ và cần sơn vôi lại. Từ năm 1949 - nghĩa là từ khi chính quyền Cộng sản tiếp nhận thành phố, dân cư đã tăng lên gấp hai mà chính quyền lại rất ít xây dựng nhà mới. Chính sách của Mao là xây dựng các thành phố, lui sâu vào trong lục địa hơn là các miền ở gần bờ biển. Do đó, ngày nay mấy gia đình chen chúc nhau ở trong một căn nhà xưa kia chỉ dành cho một gia đình, dùng chung một cái bếp, một cái cầu tiêu, nhà tắm… Suốt từ hồi nhỏ tới giờ chưa bao giờ tôi phải sống trong những điều kiện như thế này. Tôi tự hỏi không biết có đòi lại được ngôi nhà cũ của tôi không. Mặc dù chẳng phải là dân la cà ngoài phố, tôi vẫn không nghĩ là đêm đã quá khuya. Tuy nhiên cả thể xác lẫn tâm hồn tôi đã khô kiệt, bởi vậy, tôi đóng cửa và nằm lên chiếc giường nhỏ nhắn. Thật là một ngày dài. Nhưng tôi không sao ngủ được. Tôi cảm thấy như có một sức nặng đè lên ngực tôi. Khi có mẹ con Hà An ở đây, tôi phải cố gắng nén cảm xúc của mình xuống. Nay, không có cai ngục nào rình mò, u già A Di cũng đi ngủ, lần đầu tiên từ nhiều năm nay tôi đã được trọn vẹn một mình, tôi đã để cho nỗi buồn mặc sức chiếm ngự và nước mắt tôi mặc sức tuôn trào.
Sáng hôm sau có hai người đàn ông đến gặp tôi. Họ nói họ là người của Ủy ban Cách mạng của xưởng phim Thượng Hải và được phái tới đây để chính thức thông báo cho tôi về cái chết do tự tử của con gái tôi ngày 16 tháng 6 năm 1967. Một trong số hai người đó nói với tôi:
- Chúng tôi được công an cho biết chị được thả ra vì lý do sức khỏe. Chúng tôi cũng được biết là chị cũng sắp sửa vô nằm bệnh viện. Bởi vậy chúng tôi quyết định đến gặp chị trước để chính thức thông báo cho chị cái chết của con gái chị, để trường hợp cô ấy coi như được xếp lại.
Trong suốt buổi nói chuyện đó, hầu như chỉ có người này nói, còn người kia cứ ngồi im. Tôi nghe hắn nói tôi được thả ra vì lý do sức khỏe, tôi cũng lấy làm ngạc nhiên. Nhưng tôi cũng chẳng thèm giải thích, tranh cãi với hắn về điều đó làm gì. Tôi chỉ nói:
- Tôi chỉ muốn biết về trường hợp của con gái tôi.
- Cô ấy nhảy ra khỏi cửa sổ lầu 9 của tòa nhà "Hội quán vận động viên thể dục" Thượng Hải ở đại lộ Nam Kinh lúc sáng sớm ngày 16 tháng 6 năm 1967.
- Tại sao nó lại bị đưa đến hội quán này? Tôi hỏi.
- Cô ấy được đem đến đây cho các cán bộ Cách mạng hỏi cung.
- Tại sao nó lại bị hỏi cung?
Hắn cắt ngang câu hỏi của tôi:
- Cái đó không quan trọng!
- Sao lại không? Rất quan trọng nữa là khác. Vì chính cái đó đã đưa đến cái chết của nó.
- Không! Cái đó không đưa cô ấy đến chỗ chết, mà chính cô ấy tự tử. Chính cô ấy tự tìm đến cái chết. Cái chết của cô ấy là do trách nhiệm của cô ấy - hắn ta nói bằng giọng cứng cỏi - Vả lại, mãi đến năm 1968 chúng tôi mới được phái đến xưởng phim Thượng Hải để làm việc với "Đội Công Nông tuyên truyền" nghĩa là lâu ngày sau khi cô ấy chết.
- Xưởng phim có mở cuộc điều tra trước hoặc sau khi các ông đến làm việc ở đó không?
Mặc dù tôi rất khó chịu vì cái giọng cửa quyền, hách dịch của thằng cha này nhưng tôi vẫn giữ bình tĩnh và lịch sự.
- Làm sao mà có thể điều tra được? - hắn nóng nảy trả lời, và có vẻ bực bội - Lúc đó có quá nhiều vụ tự tử. Vả lại, lúc đó chúng tôi cũng còn rất nhiều vấn đề cần thiết, cấp bách. Dù sao đi chăng nữa, cứ như lời dạy của Mao Chủ tịch, Lãnh tụ vĩ đại của chúng ta thì tự tử là cố ý chống lại sự giáo dục cải tạo. Đó là tội ác chống lại Xã hội chủ nghĩa. Những kẻ tự tử đúng là những tên phản cách mạng mặc dù chúng tôi không gọi họ như vậy sau khi họ đã chết rồi.
- Ông có hoàn toàn chắc chắn là con gái tôi đã tự tử không?
- Khi chúng tôi tiếp quản xưởng phim thì tên cô ta nằm trong danh sách những người tự tử. Tro thi hài của con gái chị còn được để tại lò thiêu. Khi nào chị muốn đến nhận thì chị phải đến xưởng phim xin giấy phép.
- Đưa một thi hài đi thiêu trước khi có giấy xét nghiệm của bác sĩ pháp y thì có hợp qui không? Có đúng với pháp luật không?
Phải nói những điều như vậy về con gái mình tôi muốn phát ốm, nhưng tôi vẫn bình tĩnh và theo dõi vấn đề. Tôi nói tiếp:
- Ông có thể cho tôi coi biên bản xét nghiệm thi hài của bác sĩ pháp y có tuyên thệ không?
- Thế chị không nghe thấy là con gái chị tự tử vào lúc tình hình rối ren tràn lan, pháp luật, trật tự bị phá vỡ hoàn toàn sao? - Hắn nổi cáu lên với tôi - vào lúc đó ấy hả, mỗi ngày có hàng trăm vụ tự tử ấy chứ!
- Ông có ý nói là không có khám nghiệm thi hài gì cả trước khi đem thiêu phải không?
- Chúng tôi cũng không biết là có hay không? Thật ra chúng tôi biết rất ít về trường hợp của con gái chị, trừ cái điều là con gái chị tự tử.
- Tôi muốn chính thức yêu cầu Ủy ban cách mạng của xưởng phim Thượng Hải chính thức mở cuộc điều tra về cái chết của con gái tôi.
Cả hai người trố mắt nhìn tôi. Và họ đứng lên ra về. Trước khi ra về người vẫn ngồi im lặng từ nãy đã mở túi xách lấy ra một phong bì và vài cuốn sổ tay mà tôi nhận ra là của Mai Bình, hắn để tất cả những thứ đó lên bàn và nói:
- Trong bì thư này là số tiền mà xưởng phim dành cho gia đình công nhân quá cố. Và đây là một phần những nhật ký của con gái bà, Ủy ban cách mạng bảo chúng tôi đem tới cho bà. Tôi đứng đó nhìn họ ra khỏi phòng. Ra ngoài cửa rồi, hắn ta mới quay mặt lại nói:
- Cứ như chúng tôi nghe được trong xưởng phim thì con gái của bà rất được các đồng nghiệp và diễn viên quí mến. Chúng tôi rất tiếc vì cái gốc gác lai lịch gia đình mà cô ấy đã không có một thái độ thích đáng đối với cuộc Cách mạng Văn hóa Vô sản vĩ đại.
Hai người được u già A Di tiễn xuống cầu thang, và khi đưa hai người này ra cổng, u già đã khóa cửa lại.
Tôi đứng đó nhìn mấy cuốn nhật ký của Mai Bình nhưng không có lòng dạ nào dám đụng đến. Đến một lúc nào đó chắc tôi cũng sẽ tìm được nguồn an ủi trong những cuốn nhật ký đó. Nhưng ngay trong lúc này vết thương lòng còn quá mới và cảm thức về sự mất mát đó còn quá sâu sắc nên tôi không thể nào đọc được. Tôi nghĩ tới điều mà người của xưởng phim nói với tôi, hắn không nói gì nhiều. Nhưng cái điều mà tôi biết chắc là Mai Bình đã chết thật rồi và biết được vài điều về cái chết ấy, tôi lại càng kiên quyết bí mật tiến hành cuộc điều tra. Tôi tin rằng, tôi có thể tìm ra sự thật của vấn đề này. Tôi cầm cái thư viết cho Khổng và bảo u già đem đi gửi.
Theo u già xuống cầu thang để đóng cửa lại, tôi nghĩ đến chuyện phải mua một cái khóa cổng và một cái khóa nữa để khóa cửa lên cầu thang. Còn có nhiều điều phải làm. Bức tường phải được quét vôi lại. Đống xà bần bên ngoài vườn phải được dọn đi và mua thêm một ít đồ đạc nữa. Tôi tự hỏi không biết có đòi lại được ngôi nhà cũ không. Có lẽ chính quyền sẽ nói nếu một mình tôi ở ngôi nhà đó thì quá rộng. Nếu phải ở lại trong ngôi nhà hiện nay một thời gian dài tôi phải đưa nhà tắm xuống đất và đặt nhà bếp ra chỗ thoáng rộng. Như vậy sẽ không để cho những người dưới trệt có thể sử dụng nhà tắm. Làm như vậy cũng đỡ cho u già bưng nước và thức ăn lên xuống cầu thang. Để bảo đảm sự riêng tư và tránh tiếp xúc với người ở tầng trệt, tôi sẽ làm thêm một cánh cửa và xây một bức tường ngăn cái cầu thang ra. Muốn vậy, phải có vật liệu, người làm, và nhất là một món tiền. Tôi phải tính như thế nào đây.
Khi tôi lên lầu và rẽ về phía phòng của tôi, ở chỗ góc nhà, tôi nhìn ra cửa sổ không có màn che, tôi thấy có mấy người hàng xóm ở dãy đằng sau nhà tôi đang tựa cửa sổ nhà họ để dòm sang nhà tôi. Ban tối, khi bật đèn lên, đối với những người ấy tôi chẳng khác nào con cá vàng trong cái chậu thủy tinh mỗi khi tôi bước ra khỏi phòng. Có một cái cửa sổ mở ra trông thẳng sang cửa phòng tôi. Nếu cửa ngỏ, họ có thể đứng ở cửa sổ nhà họ và nhìn thông thống suốt phòng ngủ của tôi.
Tôi quyết định lập tức mua vải để may màn cửa, kể cả màn cửa sổ.. Thế là tôi lại tốn một món tiền nữa.
Tôi nghe có tiếng ai gọi ngoài cổng. Còn sớm quá nên u già chưa về. Tôi ra ngoài ban công nhìn xuống thấy một người đàn ông ăn mặc như công nhân từ ngoài cổng nói vọng vào.
- Tôi là công nhân viên Sở trồng cây trong Ban Nhà đất. Tôi được phái đến đây trồng cây và sửa sang lại vườn nhà này.
Tôi đi xuống và mở cửa cho anh ta. Anh ta hỏi tôi:
- Bà mới dọn đến ở nhà này à?
- Phải, tôi đáp.
Anh ta đi vòng vòng quanh vườn, chân đá đá đống xà bần anh ta nói:
- Bà phải dọn đống xà bần này đi thì tôi mới trồng cây trồng kiểng gì được chứ? Bà tính xem có trồng hết mảnh vườn này hay không?
- À, cái đó là việc của Ban Nhà đất. Tôi cũng chẳng có trách nhiệm gì về các đống xà bần đó. Nó đã có ở đó trước khi tôi dọn đến đây. Vả lại tôi đâu có đủ sức để đem nó đi đâu?
- Thế cái cô trẻ trẻ mà tôi gặp mấy hôm trước đâu. Cô ấy không phải con bà sao?
- Không, cô ấy không ở đây. "Con gái tôi chết rồi". Đó là điều phải cố mà quên đi nếu tôi còn sống. Cứ mỗi lần tôi nói câu đó là trái tim tôi lại đau nhói. Và tôi lại hình dung ra con gái tôi nằm trong vũng máu trên đại lộ Nam Kinh. Mặc dù tôi cố nén cảm xúc mà nước mắt vẫn trào ra, rơi lã chã xuống hai gò má. Tôi lấy khăn ra lau và cảm thấy xấu hổ vì mình đã để lộ cảm xúc như vậy trước mặt một người xa lạ. Tuy nhiên, người kia cũng tránh không nhìn vào mặt tôi. Đầu anh ta cúi xuống nói nhỏ nhẹ:
- Tôi sẽ báo cáo với cơ quan để xem cho một cậu thanh niên nào đến đây hốt, chở đống xà bần này đi. Nói vậy rồi anh ta ra về.
Đến chiều Hà An đến cho tôi biết nó đã thu xếp với người nha sĩ bà con để tôi có thể khám răng vào sáng hôm sau tại bệnh viện số 6.
- Nhờ "cổng hậu" nên mẹ khỏi phải đến đó từ sáng sớm xếp hàng để lấy số. Con đã nói tên của mẹ và những chi tiết khác. Cô ấy đã ghi vào phiếu cho mẹ và phải trả 20 xu tiền ghi phiếu. Khi cô ấy đưa mẹ vào phòng khám, cô ấy sẽ xếp phiếu của mẹ lên trên hết như thể mẹ là người thứ nhất. Rồi khi nào mẹ đến khám mẹ sẽ được khám liền.
- Vậy là hợp pháp? Mẹ không muốn người bà con của con gặp rắc rối. Tôi nói và có vẻ lo lắng.
- Không, không có gặp rắc rối gì ráo. Lúc này ai cũng vậy. Bác sĩ nào cũng có một số bệnh nhân "cổng hậu". Đảng viên hay là các quan chức nhà nước đưa người nhà đi khám bệnh mà không muốn phải chầu chực thì cũng phải đi bằng "cổng hậu".
Dường như đất nước Trung Hoa đã thay đổi trong những năm tôi ở tù. Và sự thay đổi không phải là theo hướng mà cuộc Cách mạng Văn hóa muốn dẫn quốc gia đi theo. Sáng hôm sau khi tôi theo Hà An đến phòng khám răng của người bà con của nó, tôi đã thấy xảy ra đúng như những gì nó nói. Mặc dù phòng đợi đầy những bệnh nhân ngồi chờ đến nỗi không có đủ chỗ, tôi đã được đưa thẳng vào phòng khám của người nha sĩ bà con của nó. Những bệnh nhân "cổng hậu" khác thì được gọi vào phòng khám của những nha sĩ khác. Điều đang ngạc nhiên là các bệnh nhân ngồi chờ ở đó không có ai phản đối. Họ chỉ nhìn chúng tôi và đành lòng nhìn chúng tôi đi vào phòng khám trước họ mặc dù họ đã ngồi đợi ở đây từ lâu và chúng tôi thì chỉ vừa mới tới. Khi tôi hỏi Hà An tại sao họ lại có thể đồng loạt chấp nhận một sự bất công như vậy, nó đã trả lời:
- Họ không có "cổng hậu" ở khoa Răng thì rất có thể họ có "cổng hậu" ở một khoa khác khi họ cần. Và lúc đó thì cũng như ở đây, họ cũng sẽ đi qua đầu chúng ta nếu chúng ta ngồi đó chờ đợi.
Thế những người không có "cổng hậu" thì sao?
- Thì họ cũng phải xoay sở cho ra. Bao lâu mà mẹ còn bè bạn, bà con thì trước sau gì cũng tìm được một cái "cổng hậu".
Đó là bài học khai tâm của tôi về chế độ "cổng hậu". Lần lần tôi cũng trở thành thiện nghệ lão luyện trong sự sử dụng "cổng hậu" bằng cách dạy tiếng Anh miễn phí để hưởng cái đặc ân "cổng hậu" đó. Sự xích lại gần của Trung Hoa và Hoa Kỳ cũng như sự nhập khẩu khoa học kỹ thuật của các nước nói tiếng Anh đã tạo ra một nhu cầu, một phong trào sôi nổi học tiếng Anh và do đó tạo ra một nhu cầu về giáo viên dạy tiếng Anh. Những thanh niên nam nữ có tham vọng muốn có công ăn việc làm như thông ngôn, phiên dịch cho các cơ quan được phép ra nước ngoài làm ăn… đều đổ xô đi học tiếng Anh. Yêu cầu được học tiếng Anh được gởi đến tôi tới tấp.
Khi Bắc Kinh giải tỏa vấn đề trao đổi kiều hối, để thu hút ngoại tệ của Hoa kiều ở hải ngoại, tôi đã lấy lại được số tiền mà tôi đã đem về Trung Hoa để mua những món hàng hiếm chỉ có thể mua được bằng ngoại tệ trong các cửa hàng "xuất khẩu tại chỗ". Tôi đã dùng số tiền đó để mua than sưởi, mua gỗ để sửa lại nhà. Tôi đã chỉ được phép dùng dưới 20 phần trăm số ngoại tệ cho mỗi lần mua như vậy cho nên số tiền tôi không sử dụng tới đã sinh lời ra nhiều. Khi lấy lại được số tiền lớn này tôi chẳng còn phải lo lắng nhiều về tài chánh và tôi có thể "giúp đỡ" cho những người mở dùm tôi cái "cổng hậu" ở bất cứ lĩnh vực nào tôi cần.
Nhưng đó là chuyện về sau này. Lần đầu tiên khi Hà An dẫn tôi đến nha sĩ bà con của nó qua lối "cổng hậu", tôi cảm thấy hết sức áy náy chứ không thấy hãnh diện, hiên ngang khi đi qua những người khác đang ngồi chầu chực trong phòng.
Người nha sĩ bà con của Hà An khám và cho tôi biết chân răng của tôi bị nhiễm độc nghiêm trọng, vì tôi đã bỏ qua không chịu chữa chạy quá lâu nên không thể chữa chạy bình thường được. Tuy nhiên cô ta nói "răng của bà mặc dù còn tốt, nhưng tất cả đều phải nhổ hết".
Đang tải bình luận,....
Mục lục truyện