DTV eBook - Thư Viện Sách Truyện Tiểu Thuyết Văn Học Miễn Phí Tải PRC/PDF/EPUB/AZW

Mục lục truyện
Chương 12

Rufus bị ốm

 
 
Chúng tôi đang trong giờ học, đang giải một bài số học rất khó, về một ông nông dân bán hàng đống trứng với cả táo, thì thằng Rufus giơ tay lên.
- Gì vậy, Rufus? Cô giáo nói.
- Em ra ngoài được không, thưa cô? Rufus hỏi, em bị ốm ạ.
Cô giáo bảo Rufus đi lên tận bàn cô; cô nhìn nó, cô để tay cô lên trán nó và cô bảo:
- Đúng là em có vẻ không được khoẻ. Em có thể ra ngoài; hãy đến trạm xá và bảo họ khám cho em.
Và thằng Rufus liền đi ra, khoái ra mặt, chẳng phải làm bài toán của nó nữa. Thế là thằng Clotaire bèn giơ tay lên và cô giáo đã bắt nó phải chia động từ: “Tôi không được giả cách như ốm, nhằm viện cớ để không phải làm bài tập số học của tôi.” Chia ở tất cả các thời và tất cả các thể.
Đến giờ ra chơi, ngoài sân, chúng tôi thấy thằng Rufus và chúng tôi đến chỗ nó.
- Mày có đến trạm xá không? tôi hỏi.
- Không, Rufus trả lời tôi. Tao đi nấp cho đến tận khi ra chơi.
- Thế sao mày không đến trạm xá? thằng Eudes hỏi.
- Tao đâu có bị điên, thằng Rufus nói. Lần trước tao đến trạm xá, người ta đã bôi cồn i ốt vào đầu gối tao xót kinh lên được.
Thế là, thằng Geoffroy hỏi thằng Rufus xem nó có bị ốm thật không, và thằng Rufus hỏi nó có muốn ăn tát không, và điều đó khiến thằng Clotaire phì cười, và tôi cũng không còn nhớ rõ những gì chúng nó nói với cả chuyện xảy ra thế nào nữa, nhưng rất nhanh cả bọn đã ẩu đả xung quanh Rufus, cái thằng đã ngồi xuống để xem và gào lên: “Cố lên! Cố lên! Cố lên!”
Dĩ nhiên, như mọi bận, thằng Alceste và thằng Agnan không tham gia ẩu đả. Agnan không bởi vì nó còn phải ôn lại bài và bởi vì nó đeo kính nên chúng tôi không thể đánh vào kính nó được; còn Alceste không bởi vì trong lúc ra chơi nó còn phải ăn cho xong hai cái bánh mì phết.
Thế rồi thầy Mouchabière đã chạy tới. Thầy là một giám thị mới, không già lắm, và làm phụ giúp thầy Nước Lèo, người mới là giám thị thật của chúng tôi, giám sát chúng tôi. Bởi vì thật vậy: ngay cả khi chúng tôi khá ngoan, thì giám sát cả giờ ra chơi cũng vất vả kinh lắm.
- Thế nào, thầy Mouchabière nói, lại xảy ra gì nữa đấy hả lũ cướp giở? Tôi sẽ phạt tất cả các cậu phải ở lại sau giờ học!
- Không phải em, thằng Rufus nói; em đang bị ốm.
- Ối xời, thằng Geoffroy nói.
- Mày muốn ăn tát hử? thằng hỏi.
- Trật tự! thầy Mouchabière kêu lên. Trật tự, nếu không tôi cam đoan tất cả các cậu sẽ phải ốm thật đấy!
Thế là chúng tôi không ai nói gì sất và thầy Mouchabière bảo thằng Rufus đến bên cạnh.
- Thế cậu bị làm sao? thầy Mouchabière hỏi nó.
Rufus nói rằng nó cảm thấy không được khoẻ.
- Thế cậu có nói với bố mẹ không? thầy Mouchabière hỏi.
- Có ạ, thằng Rufus nói, em có nói với mẹ em sáng nay.
- Thế thì, thầy Mouchabière nói, tại sao bà ấy vẫn để cậu đến trường, mẹ cậu ấy?
- À, thằng Rufus giải thích, sáng nào em cũng nói vậy với mẹ, rằng em cảm thấy không được khoẻ. Thế nhưng dĩ nhiên là mẹ em không nghe. Nhưng mà lần này thì không phải là bốc phét ạ.
Thầy Mouchabière nhìn thằng Rufus, thầy gãi đầu và bảo nó rằng nó phải đến trạm xá.
- Không, thằng Rufus kêu lên.
- Tại sao lại không? thầy Mouchabière nói. Nếu cậu bị ốm, cậu phải đến trjam xá. Và khi tôi đã bảo cậu cái gì, thì cậu phải nghe lời!
Và thầy Mouchabière túm lấy tay thằng Rufus, nhưng thằng Rufus bắt đầu kêu lên: “Không! không! Em không đi! Em không đi!” và nó vừa lăn đùng ngã ngửa ra đất vừa khóc.
- Đừng có mà đánh nó, Alceste cái thhằng vừa ăn xong bánh mì phết nói; thầy không thấy là nó đang bị ốm à?
Thầy Mouchabière mở to hai mắt nhìn thằng Alceste.
- Nhưng tôi đâu có..., thầy ấy bắt đầu nói và thầy ấy quát thằng Alceste đã nhìn gà hoá cuốc, và phạt nó ở lại lớp sau giờ học.
- À, thế thì hay quá nhỉ! thằng Alceste kêu lên. Thế ta em bị phạt ở lại lớp chỉ vì cái thằng ngu này bị ốm hử?
- Mày có muốn ăn tát không? Rufus hỏi,cái thằng đã thôi không khóc nữa.
- Ối xời, thằng Geoffroy nói.
Và tất cả chúng tôi cùng kêu gào cùng một lúc và cãi nhau; thằng Rufus ngồi dưới đất để xem và thầy Nước Lèo đã chạy đến.
- Thế nào, thầy Mouchabière, thầy Nước Lèo nói, thầy gặp rắc rối gì vậy?
- Tại vì thằng Rufus nó bị ốm, thằng Eudes nói.
- Tôi không hỏi cậu điều gì hết, thầy Nước Lèo nói. Thầy Mouchabière, xin thầy hãy phạt ngay cậu học sinh này.
Và thầy Mouchabière đã phạt Eudes ở lại lớp, điều khiến thằng Alceste rất thích, bởi vì khi bị phạt ở lại lớp thì có bạn vẫn khoái hơn.
Thế rồi thầy Mouchabière giải thích cho thầy Nước Lèo rằng thằng Rufus không muốn đến trạm xá và rằng thằng Alceste đã tự cho phép mình bảo thầy ấy đừng có mà đánh Rufus và rằng thầy ấy có bao giờ đánh Rufus đâu và rằng cả lũ chúng tôi thật không thể chịu nổi, không thể chịu nổi, không thể chịu nổi. Thầy ấy nhắc lại ba lần; thầy Mouchabière ấy, lần cuối thì giọng thầy ấy giống như giọng của mẹ khi tôi làm cho mẹ tức điên.
Thầy Nước Lèo lấy tay gãi cằm, thế rồi thầy cầm lấy tay thầy Mouchabière, dẫn thầy này đi xa một chút, đặt tay lên vai thầy này và thì thầm nói chuyện với thầy này rất lâu. Thế rồi thầy Nước Lèo và thầy Mouchabière quay trở lại với chúng tôi.
- Rồi anh sẽ thấy, nhóc ạ, thầy Nước Lèo nói với một nụ cười ngoác trên miệng.
Thế rồi, thầy ta ngoắc tay gọi thằng Rufus đến.
- Cậu sẽ đi cùng tôi đến trạm xá và sẽ không giở trò hề cho tôi nhờ. Được chứ?
- Không! thằng Rufus kêu lên. Và nó vừa lăn vừa ngã ngửa ra đất vừa khóc vừa kêu: “Không bao giờ! Không bao giờ! Không bao giờ!”
- Không được cưỡng bức nó, thằng Joachim nói.
Thế là, mọi chuyện thật kinh khủng. Thầy Nước Lèo đỏ dừ hết cả người, thầy ấy đã phạt một quả ở lại lớp cho thằng Joachim, và một quả nữa cho thằng Maixent dám cười. Điều làm tôi ngạc nhiên, là nụ cười ngoác bây giờ lại ở trên miệng thầy Mouchabière.
Thế rồi thầy Nước Lèo nói với thằng Rufus:
- Đến trạm xá ngay! Lập tức! Không lằng nhằng gì hết!
Và rằng Rufus thấy rằng không phải lúc đùa cợt mà được; và nó nói rằng vâng, đồng ý, nó đến trạm xá cũng được, nhưng với điều kiện là người ta không bôi cồn i ốt lên đầu gối nó.
- Bôi i ốt? thầy Nước Lèo nói. Người ta sẽ không bôi i ốt. Nhưng khi nào cậu khỏi, cậu hãy tới gặp tôi. Tôi vẫn có chuyện phải giải quyết với cậu. Còn bây giờ, hãy đi với thầy Mouchabière.
Và tất cả chúng tôi cùng đi về phía trạm xá, và thầy Nước Lèo đã kêu lên:
- Không phải tất cả! Chỉ Rufus thôi! Trạm xá không phải chỗ chơi! Với lại có thể bạn các cậu bị bệnh truyền nhiễm!
Điều đó khiến cả lũ chúng tôi phì cười, trừ mỗi Agnan, cái thằng lúc nào cũng sợ bị lây bệnh từ người khác.
Thế rồi sau đó, thầy Nước Lèo nhấn chuông và chúng tôi vào lớp; trong lúc đó thầy Mouchabière đưa thằng Rufus về nhà nó. Cái thằng may thật, Rufus ấy; chúng tôi lại phải học ngữ pháp.
Thế còn bệnh thì, may ghê, cũng chẳng nặng gì cho lắm.
Rufus và thầy Mouchabière bị lên sởi.
 
 
 
 
Đang tải bình luận,....
Mục lục truyện