DTV eBook - Thư Viện Sách Truyện Tiểu Thuyết Văn Học Miễn Phí Tải PRC/PDF/EPUB/AZW

Mục lục truyện
Chương 9

TRỜI MƯA

 
 
 
Tôi rât thích khi trời mưa to, rất to, bởi vì như thế tôi sẽ không đi học và tôi sẽ ở nhà và tôi sẽ chơi tàu hỏa chạy điện. Nhưng hôm nay trời mưa chẳng to mấy và tôi phải đi học.
Nhưng bạn biết đấy trời mưa dẫu sao cũng thích phết; chúng tôi chơi trò ngửa mặt Iên trời và há mồm ra nuốt nước mưa, Chúng tôi giẫm vào các vũng nước và đá mấy phát mạnh đế làm tóe nưóc vào bọn bạn, chúng tôi chơi trò đi dưới các máng
nước, và nước luồn vào cổ áo sơ mi như thế lạnh cực, đã đi dưới máng nước mà mặc
áo mưa khuy cài kín tận cổ thì còn ra gì. Chỉ chán cái là đến giờ ra chơi, người ta không cho chúng tôi để chúng tôi khỏi bị ướt.
 Trong giờ học, đèn bật sáng trưng, trông rất kỳ, và có một thứ tôi rất thích, đó là nhìn trên cửa sổ có những giọt nước chảy thành dòng xuống dưói. Trông giống như những dòng sông, Thế rồi tiếng chuông vang lên, và cô giáo bảo chúng tôi:
”Được rồi, đã đến giờ ra chơi; các em có thể thoải mái nói chuyện, nhưng phái ngoan đấy.”
Thế là cả bọn mớ miệng cùng nói một lúc, và cá trở nên ầm ĩ khiếp lên được; muốn nói gì đó thì phái gào tướng lên bọn nó mới nghe thấy và cô giáo thở dài một cái, cô đứng dậy và cô ra hành lang, vẫn đế ngỏ cửa, và cô bắt đẩu nói chuyện với các cô giáo khác, những người dĩ nhiên là không cực kỳ bằng cô của  chúng tôi, và chính vì thế mà cả bọn cứ phải cố để không làm cô cáu tiết nhiều quá.
- Thế nào, thằng Eudes nói. Bọn mình chơi trò săn bóng chứ?
- Mày có hơi bị điên không đấy? thằng Rufus nói. Thế thì sẽ không yên với cô giáo, với lại chắc chắn là bọn mình sẽ làm vỡ cửa kính!
- Ôi dào, thắng Joachim nói, bọn mình chỉ việc mở cửa là xong!
 Cái đó đúng là một ý hay ra phết, và cả lũ chúng tôi ra  mở hết cửa sổ, trừ mỗi Agnan, cái thằng đang ôn lại bài lịch sử, vừa lấy tay bịt tai vừa lớn giọng đọc. Cái thằng Agnan này điên thật! Thế  rồi chúng tôi mở cửa sổ ra, thật là hết sảy vì gió thổi vào trong lớp và chúng tôi ngửa mặt cho nước bắn vào rất khoáí, thế rồi chúng tôi nghe thấy một tíếng quát to: đó là cô giáo vừa mới bưóc vào.
- Các em bị điên à! cô giáo kêu lên. cảc em có đóng cứa sổ lại ngay không thì báo!
- Thưa cô, thế đế bọn em chơi săn bóng đấy ạ, thằng Joachim giải thích.
 Thế là cô giáo báo chúng tôi là không đời nào có chuyện chúng tôi đưọc chơi bóng, cô bắt chúng tôi  đóng cứa và cô báo chúng tôi tất cá hãy ngồi xuống.
Nhưng có điều bực mình là những cái ghế băng gần cửa sổ đều đã ướt nhoét hết cá, và nước, nếu mà giơ mặt ra hứng thì thích, nhưng ngồi lên thì bực mình. Cô giáo giơ hai tay lên trời, cô nói rằng chúng tôi thật không thế nào chịu nối và cô nói chúng tôi sẽ dồn lại đế cá lớp đều được ngồi trên bàn ghế khô.
Thế là, cũng xáy ra ầm ĩ một tí, bởi vì đứa nào cũng tìm cách đế được ngồi, và có những bàn có tới nămđứa ngồi, mà chi cần hơn ba đứa một bàn là đã chật lắm rồí. Tôi ấy à, tôi ngồi cùng Rufus, Clotaire và  Eudes. Thế rồi cô giáo quật thước lên bàn cô và kêu lên: ”Trật tự!"   Cấm thâý đứa nào nói gì nữa, trừ mỗi Agnan, cái thằng chẳng nghe thấy gì và vẫn tiếp tục ôn bài lịch sứ. Cần phải nói rằng có mỗi mình nó ngồi ở một bàn, bởi vì không ai muốn ngồi cạnh cái thằng cục cưng bẩn thỉu ấy trừ những khi có kiểm tra. Thế rồì thằng Agnan ngẩng đầu lên, nó nhìn thấy cô gìáo và nó ngừng nóí.
- Đưọc rồi, cô giáo nóì. Cô không muốn nghe thấy tiếng các em nữa, Giờ mà giở trò gì ra nữa thì đừng trách cô đấy! Rõ chưa? Bây giờ, các em ngồi giãn ra một tí cho đều đi, và giữ trật tự.
 Thế là tất cả chúng tôi đều đứng dậy và chúng tôi đổi chỗ không nói câu nào; giờ không phải lúc để mà giở trò, cô giáo có vẻ bực mình kinh, thật đấy! Tôi ngồi cùng Geoffroỵ Maixent, Clotaire và Alceste, và chúng tôi không dễ chịu mấy bởi vì thằng Alceste ngồi tốn chỗ kinh khủng và nó còn làm dây đuờng khắp nơi với máy cái bánh mì phết của nó. Cô giáo nhìn chúng tôi một chập, cô thở dài một cái và cô lại đi ra nói chuyện tiếp với các cô khác.
 Thế rồi thằng Geoffroy đứng lên, nó đi lên bảng đen, nó lấy phấn vẽ một thằng người nhắng hết sảy mặc dù không có mũi, và nó viết: Maixent là một thằng đần."   Việc đó khiến cả lũ chúng tôi cười, trừ thằng Agnan vẫn ôn bài Lịch sử và thằng Maixent đã đứng dậy và đi về phía Geoffro để cho thằng này một cái tát. Thằng Geoffroy dĩ nhiên là nó chống lại, và chúng tôi cả lũ vừa mới đứng dậy la hét thì cô giáo đã chạy vào, và cô trợn tròn hai mắt, mặt mũi đỏ dừ; tôi chưa hề thấy cô như thế ít nhất là một tuần nay rồi. Thế rồi, khi cô nhìn lên cái bảng đen, thì mơí đúng là chết giở.
- Ai làm gì thế này? cô giáo hỏi.
- Geoffroy đấu ạ, thằng Agnan trả lời.
- Đồ hớt lẻo bẩn thỉu, thằng Geoffroy hẻt lên tao sẽ cho mày một cái tát, nhớ đấy.
- Phái rồi, thằng Maixent kêu lên. Làm luôn, Geoffroy!
 Thế là, thật kinh khủng. Cô giáo tức gíận kinh lên được, cô đập thưóc kẻ xuống bàn cô hàng đống phát. Agnan bắt đầu kêu gào và khóc, nó nói rằng không ai yêu mến nó sất, rằng sao lại bất công thế rằng tất cá mọi ngườí đều lợi dụng nó, rằng nó sẽ chết và sẽ mách tội với bố mẹ nó, và chúng tôi đứng hết cả dậỵ và tất cả lũ đều kêu gào; đúng là hay cực luôn.
- Ngồi xuống cô giáo quát lên. Tôi nói lần cuối cùng đấy, ngồi xuống! Tôi không muốn nghe tiếng các em nữa! Ngồi xuống!
  Thế là chúng tôi ngồi xuống. Tôi ngồi với Rufus, Maixent và Joachim, và thầy hiệu trưởng buớc vào lớp
- Đứng dậy! Cô giáo nói.
- Ngồí xuống thầy hiệu trưởng nói.
 Thế rồi thầy nhìn chúng tôi và thầy hỏi cô giáo
- Có Chuyện gì xảy ra Ở đây vậy? Cả trưòng đều nghe thấy tiếng học sinh của cô la hét! Thật không thế nào chịu nổi! Còn nữa, tại sao bọn chúng lại ngồi bốn đứa năm đứa một bàn, trong khi những bàn kia thì để không? Ai ngồi đâu quay về đấy ngay!
 Cả lũ chúng tôi lại đứng dậỵ nhưng cô giáo đã giải thích cho thầy hiệu trưởng về vụ bàn ghế ướt. Thầy hiệu trưởng có vẻ ngạc nhiên và thầy nói rằng thôi được, ai nấy quay về chỗ vừa ngồi ngay! Thế là tôi ngồi với Alceste, Rufus, Clotaire, Joachim
và Eudes; thật là chật kinh lên được. Thế rồi thầy hiệu trưởng trỏ ngón tay lên bảng đen và thầy hỏi:
- Ai đã làm việc này? Nói mau!
Và thằng Agnan đã chẳng cả kịp nói, bởi vì Geo ffroy đã đứng lên vừa khóc vừa nói rằng đấy không phải lỗi của nó.
- Hối hận với khóc lóc thì cũng quá muộn rồi, cậu nhỏ ạ, thầy hiệu trưởng nói. Cậu đã ở trên con đường sa ngã rồi: nó sẽ dẫn cậu tới chỗ vaò tù ra tội, nhưng mà tôi thì tôi sẽ làm cho cậu phải bỏ cái thói ăn nói thô tục và lăng mạ bạn bè! Cậu sẽ chép lại cho tôi năm trăm làn câu cậu đã viết trên bảng. Rõ chưa.... Còn tất cả các em, mặc dù trời đã tạnh hẳn rồi, các em cũng không ra sân chơi hôm nay. Việc này sẽ cho các
em một bài học về sự tôn trọng kỷ luật; các em sẽ ở trong lớp dưới sự giám sát của cô giáo!
Và khi thầy hiệu trưởng đi ra, khi chúng tôi đổi chỗ ngồi lại, lần này thì cùng bàn vớí Geoffroy và Maixent, chúng tôi bảo nhau rằng cô giáo thật sự hết sảy, rằng cô quý chúng tôi lắm, cho dù chúng tôi thỉnh thoáng vẫn khiến cô cáu tiết. Chính cô lại có vẻ bực bội hơn cả khi cô biết rằng chúng tôi không được phép ra sân chơi hôm nay!
 
 
 
ĐÁNH CỜ
 
 
Chủ nhạt trời lạnh và mưa, nhưng tôi thấy chẳng sao hết bởi vì tôi đã được mời
đến ăn quà chiều ở nhà thằng Alceste, và Alceste là một thằng bạn rất được, người nó rất to và nó thích ăn lắm, và với Alceste chúng tôi chơi thích cực, kế cả là cãi nhau đi nữa.
Khi tôi đến nhà Alceste, chính mẹ nó ra mở cứa, bởi vì Alceste và bố nó đã  ngồi sẵn ở bàn rồi và bọn họ đợi tôi đến để ăn quà chiều.
- Mày đến muộn, Alceste nóí với tôi.
– Đầy mồm thì đừng có nói chuyện, bố nó nóí, đưa bơ cho bố nào.
Cho bữa quà chiều, chúng tôi mỗi người ăn hai bát sô cô la, một bánh ga tô kem, bánh mì nướng với cả bơ và mứt, xúc xích, pho mát, và khi chúng ăn xong, Alceste hỏi mẹ nó xem chúng tôi có thể ăn cả món ra gu đỗ còn lạl từ trưa nữa không, vì nó muốn cho tôi thử món đó; nhưng mẹ nó trả lời không được, rằng nếu thế chúng tôi sẽ không buồn ăn tối nữa, và rằng buổi trưa cũng chẳng còn thừa tí ra gu đỗ nào nữa. Tôi ấy à, dù sao tôi cũng chẳng thấy đói lắm.
Thế rồi chúng tôi đứng dậy để đi chơi, nhưng mẹ Alceste bảo chúng tôi rằng chúng tôi phải ngoan, và nhất là không được bày biện bừa bãi trong phòng, bởi vì mẹ nó đã mất cả buổi sáng để sắp dọn.
- Bọn con sẽ chơi tàu hóa, với cả ô tô nhó, với cả bi và với cả bóng đá, thằng Alceste nói.
- Không, không, và không! mẹ thằng Alceste nói. Mẹ không muốn phòng con trớ thành một mớ hổ lốn. Hãy chơi trò khác yên tĩnh hơn!
- Thế thì trò gì mới được? thằng Alceste hỏí.
– Bố có một ý, bố thằng Alceste nói. Bố sẽ dạy cho hai đứa bay trò chơi thông minh nhất trên đời! Hai đứa bay cứ về phòng đi, bố sẽ lên ngay bây gíờ.
 Thế là chúng tôi lên phòng Alceste, và đúng là căn phòng được sắp dọn gọn ghẽ kinh thật, thế rồi  bố nó bước vào với một hộp cờ cắp dưới nách.
- Đánh cờ á? thằng Alceste nói. Nhưng bọn con có biết chơi đâu!
- Chính xác, bố thằng Alceste nói, bố sẽ dạy cho hai đứa; hai đứa bay sẽ thấy, hay tuyệt vời.
 Và đúng là chơi cờ thú vị hết sức! Bố Alceste đã chỉ cho chúng tôi dàn quân trên bàn cờ (tiện thể nói luôn, tôi chơi cờ đam rất khủng!) ông ấy chỉ cho chúng tôi tốt thế nào, xe thê nào,tượng thế nào, mã thế nào, vua thế nào và hậu thế nào, ông ấy bảo chúng tôi cách đi ra sao, và thật cũng chẳng dễ mấy và cách làm thế nào để ăn quân của đối phương.
Y hệt một trận chiến giữa hai đội quân, bố thằng Alceste nói, và hai đứa bay là hai tướng quân. Thế rồi bố thằng Alceste cầm mỗi tay một quân tốt, ông âý nắm tay lại, ông âý đưa cho tôi chọn, tôi chọn được quân trắng và chúng tôi bắt đấu chơi. Bố thằng Alceste, đúng là hết sảy còn ở lại bên cạnh chúng tôi để mách nước và bảo mỗi khi chúng tôi đi sai. Mẹ thằng Alceste bước vào , và bà ấy có vẻ hài lòng khi thấy chúng tôi đang ngồi quanh bàn học của Alceste để chơi. Thế rồi bố thằng Alceste đi một con tượng và ông ấy vừa cười vừa nói rầng tôi đã thua rồi.
- Được rồi, bố thằng nói, bố tin là hai đứa con đã hiểu. Vậy bây giờ Nicolas sẽ cầm quân đen và hai đứa cứ thế mà tự chơi.
 Và ông ấy vừa đi ra cùng với mẹ Alceste vừa nói rằng điều quan trọng là phải khéo xoay xở, và rằng có thật là không còn thừa một tí tẹo ra gu đỗ nào à.
 Điều bực mình khi phải đi quân đen là chúng hơi bị dính, vì toàn bị dây mứt từ tay thằng Alceste.
- Trận chiến bắt đầu, thằng Alceste nói. Tiến lên! Bùm!
 Và nó tấn một con tốt. Thế là tôi tấn một con mã, và con mã thì đi khó hơn hẳn, bởi vì nó đi thẳng rồi sau đó nó lại đi ra rìa, nhưng khoái nhát là nó có thể nhảy qua đầu.
- Lancelot đâu có ngán quân thù! tôi kêu lên.
- Tiến lên! Tùng tùng cắc, tùng tùng cắc! thằng Alceste trả đũa bằng cách vừa lấy mồm làm trống vừa lấy mu bàn tay đẩy cả lũ tốt lên trước.
- Này tôi nói. Mày không có quyền làm thế!
- có giỏi thì cứ vậy mà chóng trả, đồ chết bằm!
Alceste hét lên, cái thằng đã cùng tôi đi xem một bộ phim đầy những kỵ sĩ với cả pháo đài trên ti vi nhà thằng Clotaire hôm thứ Năm. Thế là tôí cũng vừa dùng hai tay đẩy lũ tốt của tôi vừa nhại tiếng pháo và tiếng súng máy, bùm chíu chíu bùm chíu chíu,
và khi lũ tốt cúa tôi gặp lũ tốt của Alceste, có hàng đống con bi đố lổng chống.
- Gượm đã, thằng Alceste bảo tôi, thế không được! Mày giả cách súng máy thế không được, thời ấy đã làm gì có. Chỉ có pháo, bùm! hoặc là gươm, chát, chát! Nếu đã chơi gian thì chơi làm quái gì cho mất công.
Vì Alceste nói có lý nên tôi bảo nó là đồng ý, và chúng tôi lại tiếp tục chơi cờ. Tôi tấn con tượng, nhưng tôi gặp cản trở bỏi vì bị vướng cả lũ tốt đổ chổng kềnh trên bàn cờ, và thằng Alceste đã lấy ngón tay, hệt như chơi bi, pốp! nó bắn con tượng của tôi vào con mã của tôi khiến con mă ngã quay. Thế là tôi cũng làm y hệt với con xe của tôi, tôi bắn nó vào con hậu cúa thằng kia.
– Không được, thằng Alceste bảo tôi. Con xe đi thẳng phía trước, thế mà mày lại đi chéo sườn như là con tượng!
- Thắng rồi! tôi kêu lên. Chúng ta cầm chân chúng rồi! Tiến lên nào, các dũng sĩ! Vì đức vua Arthur! Bùm! Bùm!
Và tôi dùng các: ngón tay tấn hàng đống quân; rất ác liệt!
- Đợi đã, thằng Alceste bảo tôi. Dùng ngón tay thì quá dễ, hay là mình dùng bi? Bi sẽ là đạn bắn, bùm, bùm!
- Ừ, tôi nói, nhưng trên bàn cờ làm gì có chỗ.
- Ôi dào, quá dễ, thằng Alceste nói. Mày ra đứng ở góc phòng còn tao thì đứng ở đầu bên kia. Thế rồi quân cờ thì để khuất đằng sau chân giường, chân ghế và chân bàn.
Thế rồi thằng Alceste đi tìm bi trong tủ, thứ không được sắp dọn gọn ghẽ bằng phòng nó; có hàng đống thứ rơi ra thảm, và tôi một tay cầm quân tốt đen và tay kia cầm quân tốt trắng, tôi nắm tay lại và tôi chìa ra cho Alceste, cái thằng chọn được quân trắng. Chúng tôi bắt đầu vừa bắn bi vừa kêu "bùm"  một phát, và bởi vì quân cờ của chúng tôi được chắn rất kỹ nên rất khó bắn trúng.
- Này tôi nói, hay mình lấy các toa tàu hỏa của mày với cả các ô tô nhỏ để mình làm xe tăng?
 Thằng Alceste lôi cái tàu hỏa và các ô tô từ trong tủ ra, chúng tôi cho quân lính vào trong và chúng tôl du xe tăng tiến lên, dỉn, dỉn.
- Nhưng mà, thằng Alceste nói, nếu bọn lính mà ở trong xe tăng thì dùng bi bắn chẳng bao giờ trúng được.
- Thế thì mình ném bom vậy tôi nói.
Thế là chúng tôi lâý tay nắm đẩy bi để làm máy bay, chúng tôi dỉn dỉn, và rồí chúng tôi bay trên đầu các xe tăng, chúng tôi thả bi, bùm! Nhưng với các hòn bi thì toa tàu hỏa với cả cái ô tô chẳng bị sao hết; thế là Alceste đi tìm quả bóng của nó và nó đưa cho tôi môt quá bóng khác, sọc xanh đỏ mà nó được mua tặng để đi biển, và chúng tôi bắt đầu ném bóng vào xe tăng và đúng là hay cực! Thế rồi thằng Alceste bắn mạnh quá và quả bóng đập thẳng vào cánh cửa, rồi nó bật trở lại vào giữa bàn học và làm rơi luôn lọ mực, và mẹ thằng Alceste bước vào.
Bà ấy tức lắm, mẹ thằng Alceste ấy! Bà ấy bảo thằng Alceste rằng tối hôm nay, nó sẽ nhịn không được ăn tráng miệng, và bà ấy bảo tôi đã tối rồi và tốt nhất là tôi hãy trở về nhà với mẹ khốn khổ của tôi. Và khi tôi đi ra, nhà thằng Alceste vẫn vang tiếng la hét, Cái thằng đang bị bố nó mắng.
Thật tiếc: là chúng tôi đã không được chơi tiếp, bởi vì chơi cờ đúng là hay cực! Để đến hôm nào đẹp trời, chúng tôi sẽ ra bãi đất hoang chơi vậy. Bởi vì, dĩ nhiên rồi, đó không phải là trò để chơi trong nhà, chơi cờ ấy mà, tùng tùng cắc!
 
 
 
 
Đang tải bình luận,....
Mục lục truyện