Chương 17 - DTV eBook - Thư Viện Sách Truyện Tiểu Thuyết Văn Học Miễn Phí Tải PRC/PDF/EPUB/AZW3

DTV eBook - Thư Viện Sách Truyện Tiểu Thuyết Văn Học Miễn Phí Tải PRC/PDF/EPUB/AZW

Mục lục truyện
Chương 17
Chương 17
 
 
 
Nếu nói việc Tiểu Băng ngày hôm đó phân tích về mối tình thầm kín của Tạ Di Hồng đã khiến Đàm Duy sợ tới mức nhảy dựng lên thì hôm nay nghe được mấy lời của Thường Thắng, Đàm Duy đã không đơn giản chỉ là sợ suông nữa. Giữa anh và Tiểu Băng dù có nói sao thì cũng không thành vấn đề, ngay cả chuyện Nữ hoàng Anh ước hẹn với anh cũng chỉ là chuyện thuận miệng nói đùa của vợ chồng với nhau, nhưng nếu đổi lại là Thường Thắng, vậy thì phiền to, rất có thể thật sự sẽ ảnh hưởng đến sự bình yên của cả hai nhà. Anh vội vàng thanh minh: “Anh không nói cô ấy tự mình đa tình.”
 
“Vậy là chú thừa nhận chú “có chuyện mờ ám” với cô ta?”
 
“Logic của chú trong chuyện này thật kỳ quặc. Anh không cho rằng cô ấy tự mình đa tình tức là anh thừa nhận “có chuyện mờ ám” với cô ấy hả? Anh chỉ định nói với chú là, anh và cô ấy chỉ là quan hệ đồng nghiệp.”
 
“Chú đi mà nói câu ấy cho quỷ nó nghe, mà anh thấy đến quỷ cũng chẳng tin nổi. Nếu chú với cô ta trước giờ chưa từng có chuyện gì thì cô ta có nhớ thương chú đến tận bây giờ không? Cái hóa đơn taxi lần đi cùng chú từ mấy trăm năm trước cô ta vẫn còn giữ, cả tấm thiệp của chú mà cô ta rút thăm được trong buổi dạ hội nào đó của khoa, còn có bức ảnh chụp tập thể giáo viên trẻ của khoa trrong chuyến đi dã ngoại, cô ta cố ý đứng cạnh chú để chụp ảnh… Anh đây mới chỉ nhặt ra vài việc, chỉ là mấy ví dụ nhỏ thôi đấy.”
 
Đàm Duy nghe xong cảm thấy rất xót xa, những thứ đó anh chưa từng để tâm tới, Tạ Di Hồng lại cất giữ cẩn thận như thế, có trời mới biết những năm qua cô ấy đã sống những ngày tháng như thế nào. Anh không nhẫn tâm nói với Thường Thắng là giữa anh và cô ấy chẳng có chuyện gì, nếu không Thường Thắng nhất định sẽ cười nhạo Tạ Di Hồng chỉ biết một mình tương tư.
 
Thường Thắng thấy anh im lặng không đáp, rất độ lượng nói: “Thực ra hai người từng có quan hệ mờ ám cũng không sao, đó là chuyện trước khi cô ta quen biết anh, anh cũng chẳng phải con người không hiểu đạo lý, ngay cả tiểu sử trước công nguyên của cô ta cũng tra xét, chỉ cần hai người từ giờ đừng có “đã lìa ngó ý còn vương tơ lòng” nữa là được.”
 
“Vốn không có ngó ý, còn nói đến tơ lòng gì?”
 
“Có thể chú đã từ bỏ rồi, nhưng cô ta chắc chắn vẫn chưa quên được. Có điều anh rất lấy làm lạ, hai người vì sao lại chia tay?”
 
Đàm Duy thấy Thường Thắng hoàn toàn không nghe lời giải thích, thật không biết nên nói gì, nghĩ rất lâu mới hàm hồ đáp: “Chuyện này chú chắc đã hiểu lầm rồi.”
 
“Anh hiểu lầm cái gì? Chẳng lẽ mấy cái hóa đơn này, thiệp mừng này, ảnh chụp này… đều là anh hiểu lầm? Thì cứ coi như đống đó là anh hiểu lầm đi, nhưng lúc cô ta nằm mơ gọi tên chú thì chính tai anh nghe thấy đấy.”
 
Anh cố gắng nói giảm nhẹ đi: “Gọi tên thì nói lên được điều gì chứ? Người nằm mơ rồi kêu tên mắng người khác rất nhiều.”
 
“Hừ, nói câu này không sợ mất mặt chứ, lúc cô ta làm chuyện đó đều đòi tắt đèn rồi mới chịu làm, nếu anh không cho tắt thì cô ta cũng phải nhắm chặt mắt vào. Anh thấy cô ta hoàn toàn đang tơ tưởng ở đâu ấy chứ, định coi anh thành ai, tưởng anh không biết chắc?”
 
“Chú nói như vậy… đã phóng đại sự việc rồi.”
 
Thường Thắng nói: “Người anh em, chú yên tâm, huynh đệ như tay chân, đàn bà như quần áo, anh sẽ không vì một người đàn bà mà trở mặt với chú. Anh càng không phải loại người hèn hạ, vì chuyện này mà đến cầu xin chú. Nếu bản thân anh không nắm giữ được trái tim của vợ mình, vậy chỉ trách anh vô dụng. Nhưng anh thấy chú chỉ là chiếm ưu thế về mặt thời gian thôi, nếu cô ấy quen anh trước, chú chưa chắc đã lọt được vào mắt cô ấy, vấn đề bây giờ là cô ấy quen chú trước mà lại không thành vợ chú được, cho nên anh đã ở vào một vị thế bất lợi. Liệu có thể nhờ chú nói rõ ràng thái độ cũng như lập trường hiện tại của chú cho cô ấy biết không? Tránh việc cô ấy cứ ở đấy ôm ấp mối tình si mà mơ tưởng, khiến cho hai nhà chúng ta đều khó sống.”
 
Đàm Duy tiến thoái lưỡng nan, nếu đáp ứng thỉnh cầu của Thường Thắng, anh cũng không có cách nào để nói với Tạ Di Hồng những lời như thế, không đáp ứng thỉnh cầu của Thường Thắng, Thường Thắng lại tưởng rằng anh với Tạ Di Hồng còn tơ tưởng đến nhau. Anh nghĩ một lúc rồi giải thích: “Chuyện này chú hiểu lầm rồi, anh với Tạ Di Hồng không có bất cứ chuyện gì, những điều mà chú nói có thể chỉ là trùng hợp, hoặc là chú đã nghĩ quá thôi.”
 
Thường Thắng có vẻ là người không dễ bị ý kiến của người khác lay chuyển, hoàn toàn không nghe anh giải thích, chỉ than thở: “Phụ nữ thật là kỳ quặc, cứ theo đuổi toàn những thứ mà cô ta không thể có được, càng xa vời càng hay, một khi đã tóm được rồi thì chẳng coi ra cái thá gì.”
 
“Biết được điều ấy rồi thì không cần phiền lòng vì phụ nữ nữa.”
 
“Chú đúng là “đứng nói không thấy mỏi eo”, chú cứ thử sống cuộc sống như thế mà xem, anh đảm bảo chú một ngày cũng không sống nổi. Trên giường dưới giường, cô ta đều chẳng coi anh ra cái thá gì, trong mắt cô ta, anh chỉ là một tên tiểu nhân dựa hơi ba cô ta kiếm bát cơm, cô ta muốn đối xử với anh ra sao thì cứ việc, bởi vì trong mắt cô ta, mọi thứ của anh đều là ba cô ta cho, ông ta muốn lấy đi lúc nào cũng được…” Thường Thắng vừa nói, hai mắt bắt đầu rực lên ánh lửa, dường như ẩn nhẫn một nỗi phẫn uất vô cùng lớn.
 
Đối với việc này, Đàm Duy cảm thấy Thường Thắng có thể đã nói quá, nhưng cũng có thể không hoàn toàn là chuyện vô cớ, Thường Thắng đúng là được ba vợ sắp xếp vào làm ở công ty văn hóa đó. Anh không biết nên nói gì, quyết định giữ im lặng.
 
Thường Thắng thở dài, nói: “Anh biết tương lai của anh sẽ chẳng tốt đẹp gì, bởi vì sớm muộn anh cũng không chịu đựng nổi cái cuộc sống kiểu này, đợi tới ngày anh bắt đầu chống đối lại, chính là cái ngày mà anh với cô ta cắt đứt hoàn toàn, cũng chính là ngày anh mất đi kế sinh nhai của mình, ông bố của cô ta nhất định sẽ chỉnh anh thê thảm.”
 
“Chú đừng nghĩ mọi chuyện đáng sợ như vậy.”
 
“Không phải anh suy nghĩ chuyện đáng sợ, đây là kết luận anh có được sau khi qua lại bên nhà cô ta mấy lần, họ là những kẻ như vậy, tuyệt đối có thể làm những chuyện đó. Lời anh nói anh để lại đây, đến lúc đấy chú sẽ thấy anh nói không sai. Cuộc sống “ăn cơm nhà người, chịu người cai quản” thật sự vô cùng khó chịu, nên anh thà cùng mấy con điếm chung chạ còn hơn, chí ít trong mắt đám người đó, anh còn là tay đại gia, chỉ cần anh ném tiền ra thì anh muốn chơi chúng nó thế nào thì chơi.”
 
Đàm Duy thấy Thường Thắng tự đẩy mình vào vị trí người bị hại thì có chút dở khóc dở cười, chuyển chủ đề: “Anh thấy chú bây giờ vẫn nên về nhà đi, cố gắng trò chuyện với Tiểu Tạ, chú cứ ở lại nhà anh cũng không phải cách tốt.”
 
“Anh thật sự rất sợ phải trở về căn nhà đó, không có cảm giác về một mái nhà, chỉ có cảm giác như một thằng ăn mày. Già trẻ nhà họ Tạ đều coi anh là thằng ngu, là thằng ăn xin. Nếu chú từng nhìn thấy bọn họ đối xử với ba mẹ anh ra sao, chú sẽ hiểu được cảm giác của anh lúc này. Nếu là chú, anh dám chắc chú sớm đã trở mặt rồi. Bọn họ coi ba mẹ anh là lũ nhà quê, chê họ bẩn thỉu, chê họ nghèo, chê họ cục mịch…”
 
“Đây có thể chỉ là cảm giác của mình chú.”
 
“Không phải cảm giác, là sự thật! Mỗi lần mẹ anh tới ở vài ngày, Tạ Di Hồng lại bài xích bà, trước giờ chưa từng mở mồm gọi mẹ. Mẹ anh đi rồi, cô ta đem hết ga giường mẹ anh ngủ bỏ vào máy giặt để tẩy rửa khử trùng, như thể mẹ anh mắc loại bệnh truyền nhiễm nào vậy. Hừ, cô ta chê nhà anh quê mùa, vậy cô ta còn đem cái trinh trắng của mình tặng cho thằng nhà quê này làm gì?”
 
“Được rồi, được rồi, đừng nói chuyện đó nữa!”
 
“Người anh em, anh không nói với chú thì nói với ai? Còn ai có thể thấu hiểu anh? Đứa nào cũng nghĩ anh đặt nặng địa vị và của cải của gia đình cô ta, nghĩ anh là thằng xu nịnh quyền thế, bán rẻ chính mình, gia đình bọn họ đối xử với anh thế nào cũng đều do anh tự chuốc vào người. Nhưng chú hãy thành tâm nói xem, lúc anh theo đuổi cô ta, anh có biết ba cô ta làm quan chức thành phố không?”
 
Đàm Duy thật ra cũng không biết Thường Thắng lúc ấy có biết hay không, nhưng Thường Thắng đã nói thế thì có thể là không biết thật. Anh cũng có chút đồng cảm với cậu ta, liền an ủi: “Sự tình không tệ hại như chú tưởng tượng đâu, có thể là từ nhỏ Tiểu Tạ đã có ba mẹ cao sang nên mới hơi khó chiều.”
 
“Chú có phải vì cái tính cánh ẩm ương đó của cô ta nên mới chia tay không? Thế thì chú quá thông minh, chú chơi đùa thân xác cô ta mà thân không dính hơi tanh, đây chính là cảnh giới cao nhất của việc chơi đùa đàn bà. Anh đây có thể coi là cảnh giới chơi đùa thấp nhất, thân thể cô ta anh chẳng chơi đùa thỏa mãn nổi một lần, trái tim cô ta cũng chẳng vui vẻ gì mà trao cho anh, chỉ có giận dữ là cho anh không ít mà thôi.”
 
“Chú xem, chú xem, lại quay lại vấn đề đó rồi, anh nói với chú rồi, anh với cô ấy không có chuyện gì hết.”
 
“Cô ta không cho chú cái trinh tiết của cô ta thì có thể cho ai?”
 
Đàm Duy nghe xong liền cau mày.
 
Thường Thắng ra vẻ kỳ thị, nói tiếp: “Cô ta quả thật không cho chú? Lẽ nào đúng như cô ta nói, cô ta tự dùng tay phá để anh không được lợi?”
 
Đàm Duy dường như nghe thấy âm thanh của một thứ sắc nhọn khắc trên thủy tinh, có một sự bức bối khó nói nên lời, chỉ hận không thể khiến mình điếc luôn đi. Anh lắp bắp nói: “Chuyện… này… chú tốt nhất đừng… nói ở chỗ này… đây đều là… chuyện của chú… giữa vợ chồng chú với nhau…”
 
“Hừ, chuyện giữa vợ chồng anh ấy à? Nếu đúng là chuyện giữa vợ chồng bọn anh thì cái trinh tiết đó của cô ta đáng ra nên cho anh, nếu cô ta đã đem cho người khác, vậy thì chẳng còn là chuyện giữa vợ chồng bọn anh nữa. Có điều anh có thể rất thẳng thắn mà nói cho chú, nếu cô ta cho chú, anh vẫn thấy dễ chịu hơn một chút, rốt cuộc hai người vẫn là quen biết trước. Nhưng nếu cô ta tự mình phá thì anh… thì anh… Chú nói xem người phụ nữ này có ác độc hay không? Thà rằng tự mình phá cũng không để cho anh dù chỉ một chút tự trọng ti tiện nhất!”
 
“Cô ấy nhất định là nóng giận nên nói bừa thôi.”
 
“Nhưng đêm đầu tiên cô ta không chảy máu là thật.”
 
“Không chảy máu cũng không đồng nghĩa là…”
 
Thường Thắng ngắt lời anh: “Chú chỉ giỏi cao giọng dạy bảo người, nếu vợ chú trong đêm đầu tiên không chảy máu, thâm tâm chú có nghi ngờ hay không? Chú có dễ chịu hay không?”
 
“Anh chẳng có gì phải nghi ngờ cả.”
 
“Điều đó chứng tỏ rằng vợ chú có chảy máu, cho nên chú mới không nghi ngờ.”
 
Đàm Duy nghiêm túc nói: “Được rồi, chúng ta đừng nói chuyện này nữa, đều là chuyện riêng tư, không cần phải đem ra thảo luận.”
 
“Ha ha, anh vẫn chưa rõ đây rốt cuộc là chuyện riêng của ai? Anh biết là cái trinh tiết của vợ anh là trao cho chú, cô ta vì muốn che chở chú mới bịa ra chuyện đó để bịp anh. Cứ cho là cô ta tự tay phá đi chăng nữa, ắt là cũng phá trong lúc tưởng tượng đang làm với chú. Ha ha, chú cũng thật giỏi tính toán, một mình chơi được hai nàng gái trinh, lão đây chẳng làm được nàng nào. Có điều chú cứ chờ mà xem, anh sẽ chơi được một đứa, kiếp này không chơi được đứa gái trinh nào thì anh không phải họ Thường!”
 
“Anh thấy chú tốt hơn là nhanh về nhà đi, đừng có nghĩ mấy chuyện không đâu nữa.”
 
Thường Thắng thở dài, đáp: “Nếu anh chỉ muốn chơi một đứa gái trinh thì sớm đã xong việc rồi. Quê anh có không biết bao nhiêu cô đang chờ người tới rước đi, giống như anh có công việc ở thành phố, chỉ cần anh cho chút tiền hoặc đáp ứng cho bọn họ lên thành phố làm việc thì anh muốn chơi bao nhiêu cũng được. Có điều anh nói thật với chú, Thường Thắng anh vẫn có chút thưởng thức, dùng tiền mua được thì chẳng là cái quái gì, anh nói kiếp này nhất định phải làm thật sự chứ không phải thứ dùng tiền mua được.”
 
“Đã kết hôn rồi còn nghĩ tới những chuyện vô nghĩa đó làm gì?”
 
“Kết hôn rồi nhưng lại không cưới được gái trinh, đây chính là gút mắc trong lòng anh. Lại nói, đàn ông đã kết hôn thì không còn là đàn ông chắc? Không còn lòng tự tôn chinh phục chắc? Không nên thưởng thức một chút hương vị tán tỉnh? Nếu kết hôn rồi thì phải buộc chặt mình vào một người phụ nữ, vậy có thằng đàn ông nào muốn kết hôn nữa?” Thường Thắng hùng hổ nói. “Chẳng lẽ chú không muốn nếm thử hương vị của người phụ nữ khác ngoài vợ mình sao?”
 
“Chưa từng nghĩ tới.”
 
“Vậy chú không phải đàn ông rồi.”
 
“Không phải đàn ông thì không phải đàn ông, anh thấy ra ngoài tìm hoa vấn liễu thì có gì hay.”
 
Thường Thắng tươi tỉnh đáp: “Đấy là bởi chú chưa từng đi tìm hoa, chưa từng vấn liễu, chú tìm một, hai lần rồi sẽ biết cái hay trong đó. Mấy thứ hoa với liễu ấy không giống vợ đâu. Vợ đều là phụ nữ nhà lành, sống chuẩn mực, mà đàn bà chuẩn mực, trên giường chẳng có gì thú vị, đều nằm chết cứng ở đó, ngậm chặt miệng chỉ muốn chú nhanh nhanh giao hàng rồi biến. Đám hoa tươi liễu non kia thì khác, người ta kiếm miếng ăn, có trình độ nghiệp vụ, nếu không thì chẳng kiếm được tiền. Chú muốn làm gì bọn họ cũng có thể làm…”
 
“Mấy chuyện này chú với vợ chú cũng không phải không thể làm.”
 
“Vợ chú cái gì cũng để cho chú làm? Vậy cô ấy đúng là một phụ nữ phi thường, có thể đổi nghề rồi. Ở bên ngoài bán bảo hiểm cũng học được cách sống phóng khoáng hơn.”
 
“Chú đừng nói vợ anh.”
 
“Chẳng qua anh cảm thấy vợ chú với vợ anh khác nhau, cốt cách so với vợ anh… còn lẳng lơ hơn.”
 
“Đã bảo chú đừng nhắc tới vợ anh, sao chú càng nói vậy?”
 
“Chú đừng coi “lẳng lơ” là một từ xấu, trước kia nhà văn chẳng phải cũng được gọi là “văn nhân tao khách[1]” sao? Anh đây chỉ có ý nói vợ chú có sự mê hoặc của phụ nữ, không phải có ý nói xấu cô ấy, chú nóng cái gì?”
 
[1] Từ “tao” vừa có nghĩa là ưu sầu, vừa có nghĩa là lẳng lơ.
 
Đàm Duy đứng bật dậy, đuổi khách: “Anh phải đi đón Tiểu Băng, chú cũng về đi!”
 
“Đi đâu đón Tiểu Băng? Tiểu Băng không phải đang cùng gặp người xưa vui vẻ sao? Lúc nãy anh tới tìm chú, vừa khéo gặp anh ta tới tìm Tiểu Băng, anh ta vừa nói mình họ Lục, anh liền biết ngay là tay tình cũ của Tiểu Băng.”
 
Đàm Duy giận tới mức hai mắt bốc hỏa, không biết là giận ai, giận Thường Thắng nói năng lung tung hay là giận Tiểu Lục đến giờ vẫn tơ tưởng không chịu thôi, hay là giận Tiểu Băng đã cùng Tiểu Lục có một quãng thời gian như thế, có thể giận nhất là vì anh lúc này trở nên yếu đuối vì Tiểu Băng đúng là đang ở bên người cũ.
 
Thường Thắng gợi ý: “Đừng tức giận, đừng tức giận! Gặp phải chuyện như vậy có tức cũng chẳng làm được gì. Dù sao thì hai chúng ta hôm nay cũng là hai gã bị vợ vứt bỏ, chẳng bằng chúng ta cùng tìm cách trả đũa lại.”
 
 
 
 
 
Đang tải bình luận,....
Mục lục truyện